Tiếng chuông gió treo ngoài hiên biệt thự nhà họ Vương khẽ va vào nhau phát ra những âm thanh thanh mảnh giữa không gian tĩnh lặng của buổi chiều Thanh Đảo phảng phất mùi hương tinh dầu hoa sen thanh khiết lan tỏa khắp phòng khách.
Ông Vương vừa bước xuống từ xe với chiếc áo vest còn vương chút bụi đường Bắc Kinh, gương mặt ông hiện rõ vẻ mệt mỏi của một doanh nhân vừa kết thúc chuyến công tác dài ngày nhưng khi nhìn thấy Jlack đang ngồi đợi trong phòng khách, ông lập tức chỉnh đốn lại phong thái, giữ đúng lễ nghi của một trí thức ưu tú.
Trong không gian ấm cúng của căn biệt thự tại Thanh Đảo, Jlack ngồi đối diện với ông Vương. Sự phẫn nộ ban đầu trong anh dường như bị kìm hãm lại bởi phong thái niềm nở và lương thiện của đôi vợ chồng chủ nhà. Cha mẹ Valentina đón tiếp anh không chỉ với tư cách một người sếp quyền lực của con gái mà còn là một đối tác cũ đầy triển vọng.
Ông Vương vừa rót trà, vừa khẽ cười:
“Chú rất mừng khi cháu lặn lội đường xa để đến thăm gia đình chú, Valentina làm việc ở Thượng Hải chắc cũng khiến cháu đau đầu nhiều rồi. Tính con bé vốn bướng bỉnh nên nếu có gì không phải phép cháu cứ bảo chú một tiếng.”
Trong túi quần của Jlack lúc này là chiếc điện thoại với đầy những tấm hình ở hành lang hôm ấy của Valentina. Ban đầu cơn ghen tuông điên cuồng thúc giục anh phải phơi bày tất cả để cha cô dùng quyền uy gia tộc mà kiềm tỏa cô lại, để cô phải cúi đầu vì nhục nhã. Thế nhưng khi mẹ Valentina nhẹ nhàng bưng khay trà nóng ra với nụ cười hiền hậu, ánh mắt tự hào khi nhìn vào những khung bằng khen của con gái trên tường, Jlack chợt khựng lại. Anh tự thầm nghĩ nếu anh vạch trần Valentina lúc này, anh không chỉ hủy hoại cô mà còn phá nát sự bình yên và danh dự của gia đình này.
“Nếu mình mách tội em ấy sẽ vì hổ thẹn mà rời bỏ Thượng Hải, rời bỏ cả mình để tìm sự an ủi khác mất.” – Một luồng suy nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Jlack.
“Mình không nên làm thế. Mình sẽ dùng chính cái nề nếp này để dạy bảo em ấy. Valentina sợ nhất là làm cha mẹ thất vọng vậy thì hãy để cha mẹ là người thắt nút dây thừng này.”
Jlack cầm tách trà, hơi nóng phả lên gương mặt góc cạnh làm dịu đi ánh nhìn sắc sảo thường ngày. Thay vì đưa ra những tấm hình ân ái ở chốn công sở như dự định anh lại mỉm cười, giọng điệu đầy sự trân trọng:
“Chú nói quá lời rồi. Thực ra em ấy làm việc rất tốt. Em ấy làm việc tỉ mỉ, có quy tắc và đặc biệt là em có tinh thần cầu tiến rất cao. Ở công ty con gái của cô chú luôn hòa nhã với đồng nghiệp nên rất được lòng mọi người.”
Lời khen của Jlack khiến cha mẹ Valentina thở phào, gương mặt lộ rõ vẻ tự hào. Họ hiểu con gái mình tuy có những lúc phóng khoáng trong chuyện tình cảm khiến họ phiền lòng nhưng trong cốt cách cô vẫn là một đứa trẻ ngoan biết phấn đấu và giàu lòng nhân hậu.
Nhưng đằng sau nụ cười xã giao ấy, nội tâm Jlack lại đầy sự tính toán và tham vọng. Anh nhìn vào cơ ngơi này, nhìn vào cái đế chế hàng không mà ông Vương đang nắm giữ và nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Anh muốn áp đảo cô, muốn biến cô thành của riêng bằng cách xây dựng cho cô một đế chế riêng, nơi anh sẽ là người chống lưng cho cô và đổi lại anh sẽ là người kế vị xứng tầm cho cảng hàng không quốc tế này khi cha cô về hưu.
Nhưng với một người cẩn trọng như Jlack, anh bắt đầu suy nghĩ kỹ về việc lấy vợ. Anh cần một người phụ nữ có nền tảng vững chắc hơn là những toan tính nhất thời. Anh hướng ánh mắt về phía ông Vương khẽ hỏi về mối thâm tình giữa ông và cha mình, điều mà bấy lâu nay anh vốn ít khi tò mò.
Trong không gian tĩnh lặng của căn biệt thự ven đồi, Jlack ngồi đối diện với ông Vương để mặc cho mùi hương trà Long Tỉnh lan tỏa giữa hai người giữa tiếng sóng biển từ đại dương xa xăm vỗ vào ghềnh đá rì rào, tựa như hơi thở của thời gian đang kể lại những chương cũ kỹ của hai gia tộc lớn.
Jlack nhấp một ngụm trà, vị đắng thanh tao đọng lại nơi đầu lưỡi. Anh khẽ hỏi với giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự tò mò hiếm thấy:
“Chú với ba cháu… thực sự đã đi cùng nhau một quãng đường dài đến vậy sao? Ba cháu vốn ít khi chia sẻ nên cháu chỉ biết hai người là bạn bè và cũng là đối tác nhưng cháu chưa bao giờ nghe ông kể sâu về thời trẻ cả.“
Ông Vương bật cười, nụ cười hiền hậu làm những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại cùng với vẻ tự hào, ông nói:
“Ba cháu là một người có tính khí khá sắt đá nhưng với chú ông ấy là một người bạn rất tốt của chú. Thời bọn chú còn đi học hồi năm 1989, chú và ba cháu đều đạt thủ khoa trong kỳ thi đại học nên được chính phủ cử sang Đông Âu du học. Thời đó đi học cả hai chỉ có một ổ bánh mì bẻ đôi xong chia nhau ra ăn, trời thì lạnh, tiền thì không có, cái gì hai chú cũng chia sẽ với nhau…”
Tình bằng hữu đó được tôi luyện qua gian khó chứ không phải qua những bản hợp đồng vô hồn trên bàn tiệc.
Ông dừng lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn thấu về quá khứ:
“Hồi năm 2007 chú và ba cháu dồn hết vốn liếng mua cổ phiếu của tập đoàn sữa lớn nhất Việt Nam lúc đó ai cũng can ngăn rồi bảo bọn chú điên nhưng chính ra nhờ vậy mà cả hai phất lên và được như bây giờ đó cháu, chú nhớ lúc đó cháu còn chưa vô đại học nữa. Năm 2011 khi ba cháu bắt đầu xây dựng resort đầu tiên và muốn khi cháu đủ tuổi sẽ cho cháu tiếp quản và chú có rót vốn hỗ trợ nên đến năm 2017 khi chú tham gia đầu tư xây dựng cảng hàng không ba cháu cũng giúp đỡ chú rất nhiều.”
Nghe đến đây Jlack khẽ nheo mắt, tâm trí anh bắt đầu phác họa lại một bản đồ quyền lực khổng lồ. Anh chợt nhận ra mình đang đứng trên vai của những người khổng lồ và Valentina cũng vậy.
Ông Vương tiếp lời, giọng đầy vẻ hóm hỉnh:
“Nhắc mới nhớ, mẹ cháu quý con bé Valentina dữ lắm. Chú nhớ hồi con bé mới lọt lòng bà ấy còn sang tận nhà bế nó xong nói chú là: “Khi nào con bé cưới nhớ báo em trước để em đi mua vàng sẵn cho nó”. Thậm chí lúc hai đứa còn nhỏ xíu mẹ cháu còn hay đùa là sau này nhất định phải gã thằng Jlack cho con Valentina để hai nhà làm thông gia với nhau.”
Jlack khẽ mỉm cười xã giao nhưng sâu trong lòng anh như có một luồng điện xẹt qua người. Lời nói đùa của mẹ năm xưa vốn dĩ anh chẳng mảy may để tâm giờ đây lại trở thành một cái cớ hoàn hảo, một nền tảng đạo lý vững chắc để anh thực hiện kế hoạch của mình.
Anh tự thầm thích thú trong lòng sau đó xin phép ra về vì trời đã muộn, anh vẫn giữ đúng phong thái của một người hậu bối ưu tú nhưng trong đầu anh giờ đây đã bắt đầu một suy nghĩ mới sâu sắc hơn cho ván cờ của mình.


