Vào những ngày đầu năm của năm 2024, màn sương bao trùm lấy thành phố Thượng Hải làm mọi thứ trở nên mờ ảo như một giấc mộng phù hoa mà Valentina chưa bao giờ muốn tỉnh giấc. Đối với cô mối tình mập mờ đầy vụng trộm với Bangx không còn đơn thuần là cảm xúc mà giờ đây nó đã trở thành một loại thuốc phiện vừa ngọt ngào, vừa gây nghiện, lại vừa đầy rẫy những kích thích tội lỗi mà cô tình nguyện chìm đắm trong nó.
Mỗi ngày đi làm với cô giờ đây không còn là những con số quy hoạch khô khốc mà là những buổi sáng được Bangx tự tay lái xe đưa đón đến công ty, là những bữa tối sang trọng dưới ánh đen vàng và cả những đêm nồng cháy tại căn hộ của cả hai. Người đàn ông 43 tuổi ấy cưng chiều cô như một báu vật, anh dùng sự đĩnh đạc và phong độ của mình để bao bọc lấy cô gái trẻ vừa bước sang tuổi 20.
Trong vòng tay của Bangx, cô cảm thấy sự tồn tại của Duox giờ đây nhạt nhòa như một bóng ma quá khứ. Thứ giữ chân cô lại mối quan hệ đó không phải vì cô yêu cậu ta mà là vì cái “vỏ bọc” an toàn mà mẹ cậu ta mang lại. Mỗi lần nghĩ về Duox cô lại cảm thấy thương hại hơn là rung động. Trong mắt cô, cậu ta quá yếu đuối và nhạt nhẽo như một món ăn thanh đạm còn cô thì lại muốn theo đuổi và say đắm trong những “cao lương mỹ vị” ở xung quanh.
Cô tự thấy mình tệ, cô biết mình đang trơ trẽn lợi dụng sự tử tế của mẹ Duox để hưởng thụ một “mái ấm đi mượn” giữa lòng thành phố đắt đỏ nhưng rồi những nụ hôn và sự nuông chiều mà Bangx mang lại ngay lập tức dập tắt chút lương tâm ít ỏi còn sót lại của cô.
Đôi khi ngồi cạnh Jlack trong văn phòng tim cô vẫn khẽ thắt lại, một cảm giác hỗn tạp giữa sự sợ hãi bản năng và một chút bồn chồn khó tả như dư âm của những đêm nồng cháy đầy nguy hiểm với gã “trai hư” ấy, nhưng chỉ cần một ánh mắt thâm trầm, bảo bọc của Bangx từ phía xa, mọi nỗi sợ trong cô đều bị lấn át. Bangx là sự cứu rỗi và cũng là liều thuốc chữa lành khiến cô quên đi mọi tội lỗi mình đang gây ra cho Duox và cả sự nguy hiểm rình rập từ Jlack.
Valentina chọn cách nhắm mắt làm ngơ trước tiếng gào thét của đạo đức. Cô thà sống trong sự giả dối này còn hơn phải quay về với sự bình lặng nhàm chán bên cạnh một người mà cô chưa từng dành lấy một phân tình cảm chân thành. Cô không hề hay biết rằng chính sự tự mãn trong mật ngọt này đang dẫn cô thẳng tới một chiếc lồng sắt mà Jlack đã âm thầm chuẩn bị sẵn ở Thanh Đảo.
Hành lang thoát hiểm tầng 26 vắng lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng quạt thông gió chạy rì rào, đều đặn như nhịp tim đang đập loạn của hai kẻ đang chìm trong u mê. Ánh đèn trắng nhợt hắt ra từ khe cửa tạo thành một dải sáng mờ ảo càng khiến không gian trở nên kích thích.
Bangx không thể kìm nén thêm một giây nào nữa, anh bế thốc Valentina lên rồi dùng sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành khiến cô hoàn toàn mất trọng tâm, đôi chân thon dài lập tức quấn chặt lấy thắt lưng anh như một phản xạ tự nhiên. Anh ép mạnh cô vào bức tường bê tông lạnh lẽo, một tay giữ chặt gáy cô, tay còn lại luồn sâu vào mái tóc đen mượt trao cho cô những nụ hôn sâu đậm đầy tính chiếm hữu.
Valentina không hề bài xích mà ngược lại cô còn nồng nhiệt đáp lại bằng tất cả sự si mê. Cô hôn lấy hôn để, móng tay cắm sâu vào vai áo của Bangx mặc cho sự lạnh lẽo của bức tường và cái nóng hầm hập từ lồng ngực anh đang giao thoa kịch liệt.
“Chắc không ai thấy đâu… chỗ này cũng chẳng mấy khi có ai…” – Valentina tự nhủ trong cơn mê muội. Hơi men tình ái khiến cô quên bẵng đi sự tồn tại của những chiếc camera giám sát khuất ở góc tường.
Cô không hề hay biết ở đầu hành lang bên kia, trong căn phòng giám đốc Jlack đang ngồi bất động trước màn hình lớn. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh của anh một vẻ đáng sợ. Đôi mắt Jlack rực lên ngọn lửa căm phẫn khi chứng kiến người phụ nữ mình khao khát lại đang “ngoan ngoãn” và cuồng nhiệt trong vòng tay kẻ thù ngay tại lãnh địa của chính mình.
“Em được nước làm tới quá rồi… Em dám ân ái ngay trong chính công ty anh tuyển em vô sao?” – Jlack thầm nghiến răng, hơi thở trở nên dồn dập vì cơn ghen tuông đỉnh điểm.
Jlack nhìn chằm chằm vào màn hình, từng nhịp thở của anh trở nên nặng nề như tiếng sấm trước cơn giông. Nhìn cách Valentina buông lơi và tựa hẳn cơ thể vào vòng tay Bangx, anh cảm nhận được một sự sỉ nhục thấu xương. Cô không chỉ đang phản bội anh mà cô còn đang dâng hiến thứ quý giá nhất của mình là sự yếu đuối cho “kẻ thù truyền kiếp” của Jlack.
Một ý nghĩ tàn khốc lóe lên: “Hay là đuổi việc em? Rồi phơi bày sự trơ trẽn này để danh tiếng của “Công chúa Thanh Đảo” tan tành mây khói?”
Anh đã nghĩ đến việc đuổi việc cô nhưng tình thương và cả sự chiếm hữu lạ kỳ khiến anh có chút chùn bước. Anh không muốn cô mang vết nhơ học thuật, càng không muốn là người tự tay đẩy cô đi. Anh cần một đòn chí mạng hơn, một thứ xiềng xích có thể khóa chặt cô mãi mãi.
Sáng sớm hôm sau khi Thượng Hải vẫn còn chìm trong màn sương mù dày đặc, Valentina đến công ty với một tâm trạng phấn chấn, cô liếc nhìn chiếc ghế trống bên cạnh mình và nghĩ:
“Chắc hôm nay anh Jlack đi công tác.” – Cô thầm nhủ mà không hề hay biết chính ngay lúc này Jlack đã có mặt tại sân bay và hướng thẳng về phía Thanh Đảo.
Jlack bước xuống từ chiếc xe taxi đen bóng, làn gió biển mặn mòi của Thanh Đảo thổi tung mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng của anh. Trước mặt anh là một căn biệt thự ven đồi của nhà họ Vương. Đó là một công trình kiến trúc hiện đại, sang trọng nhưng không phô trương nằm uy nghi nhìn ra biển xanh mênh mông.
Ngay khi bước qua cánh cổng, Jlack đã cảm nhận được một bầu không khí tĩnh mịch và thanh tao. Mùi tinh dầu hoa sen trộn lẫn hương sả thoang thoảng trong gió, xoa dịu phần nào cơn giận dữ đang âm ỉ trong lòng anh. Đây không phải là sự giàu sang thô kệch của những kẻ mới phất mà đây là sự xa hoa của tri thức và nề nếp.
Ánh mắt anh dừng lại ở những tấm hình gia đình cô. Ông bà của Valentina đều là những nhà giáo nhân dân từng giữ chức hiệu trưởng đại học có tiếng ở Nam Kinh, cha mẹ là những doanh nhân thành đạt nhưng phong thái cực kỳ điềm đạm, khiêm cung. Nhìn những bằng khen học thuật lẫy lừng của Valentina và giải thưởng cờ vua của em gái cô được treo trang trọng khắp phòng khách, Jlack khẽ nheo mắt.
“Một gia đình có nền tảng văn hóa và giáo dục quá tốt…” – Jlack thầm nghĩ. Anh cảm nhận được hơi thở của văn hóa và đạo đức thấm đẫm trong từng ngóc ngách của căn nhà.
Nhưng chính sự hoàn hảo ấy lại khiến anh đau đầu và phẫn nộ vô cùng. Anh tự hỏi tại sao một cô gái lớn lên trong sự giáo dục chuẩn mực thế này lại có thể dấn thân vào những mối quan hệ tình ái rối rắm, phức tạp và đầy tội lỗi như vậy? Sự đối lập giữa vẻ ngoài “công chúa” nề nếp và hành động cuồng nhiệt bên gã đàn ông khác ở hành lang công ty khiến lòng tự trọng của Jlack như bị xé tung ra. Anh thấy tiếc cho cái gia thế này và anh thấy hận vì cô đang tự tay bôi bẩn nó.




![Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé](https://vertelcorp.com/wp-content/uploads/2026/03/5676890534-1.png?w=958)


