Tóm tắt truyện
Chương
❮ Quay lại Trang chủ
  • Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

    Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

    11/3/2026
  • Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

    Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

    11/3/2026
  • Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

    Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

    11/3/2026
  • Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

    Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

    11/3/2026
  • Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

    Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

    12/3/2026
1 2
»
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Ngày đăng

: 12/3/2026

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+.
Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Trong không gian phòng tắm mờ sương Valentina đứng lặng người trước chiếc gương lớn, hơi nước sau khi tắm bám vào mặt kính thành những giọt nước li ti, chậm chạp lăn dài như những giọt nước mắt vô hình. Cô đưa tay quẹt nhẹ một đường ngang mặt gương và thấy một gương mặt vừa thân quen vừa lạ lẫm hiện ra sau lớp màn sương ấy.

Ánh mắt Valentina đục ngầu, phản chiếu một nỗi hối lỗi muộn màng đang cào xé tâm can, cô khẽ nhếch một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. Valentina đưa ngón tay chạm nhẹ lên cánh môi mình, nó vẫn còn hơi sưng tấy đỏ mọng một cách bất thường như dấu tích không thể chối cãi của đêm ân ái nồng cháy cùng Jlack và cả nụ hôn trừng phạt đầy tính chiếm hữu sáng nay. Mỗi lần chạm vào, dư vị tê dại và mùi hương gỗ đàn hương của người đàn ông ấy như lại trỗi dậy thiêu đốt mọi giác quan của cô. Thể xác cô vẫn còn vương vấn sự rực lửa của anh nhưng trái tim cô lúc này lại như bị dìm sâu vào một hầm băng lạnh lẽo. Cô nhìn vào đôi môi còn vương dư vị của Jlack, rồi lại nghĩ đến Duox.

Sự thật cô chưa bao giờ có tình cảm sâu đậm và yêu Duox.

Giữa họ chưa từng có những nụ hôn nồng cháy cũng chưa từng có những đụng chạm khiến tim cô đập loạn nhịp thổn thức như cách Jlack đã làm tối qua. Với Valentina, Duox chỉ là một “mối quan hệ yêu chơi”, là một sự lựa chọn an toàn và tiện lợi trong những năm tháng đại học. Cậu ta hiền lành và là người đồng đội hoàn hảo giúp cô giành được những giải thưởng kiến trúc danh giá trên trường. Cô cảm thấy đó như một sự lợi dụng tinh vi được bọc dưới lớp vỏ “tình yêu sinh viên” trong sáng đến nực cười.

Thế nhưng, điều giữ chân cô lại bên cạnh cậu ta suốt thời gian qua không phải là bản thân Duox mà chính là mẹ của anh.

Bà coi cô như báu vật, như con gái ruột mà bà hằng ao ước. Sự cung phụng, lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ của bà là thứ hơi ấm “đi mượn” mà Valentina khao khát có được giữa một gia đình hào môn chỉ biết đến con số và những thương vụ lạnh lẽo. Cô nể mẹ anh, cô thèm khát sự lương thiện của bà nên cô không nỡ dứt khoát chia tay với đứa con trai mà cô vốn chẳng hề rung động. Cô ích kỷ duy trì mối quan hệ này chỉ để được tiếp tục hưởng thụ đặc quyền của một “đứa con dâu hờ”, để được sống trong cái vỏ bọc bình yên giả tạo ấy.

“Sao mình lại làm như vậy chứ… Làm gì có đứa con gái nào trên đời này tồi như mình chứ. Mình mới đúng là con rắn độc.” – Cô thầm rủa chính mình trong gương.

Tối qua, khi quấn quýt ân ái bên Jlack, cô đã hoàn toàn quên sạch sự tồn tại của Duox. Nhưng sáng nay, khi đối diện với lương tâm cô lại nhận ra mình đã phá vỡ “quy tắc trò chơi”. Cô có thể lợi dụng Duox trong học tập, có thể mượn hơi ấm từ mẹ anh nhưng cô không nên để bản thân sa ngã vào vòng tay của một người đàn ông nguy hiểm như Jlack, đối với cô Jlack là người đàn ông có thể lột trần sự giả tạo của cô chỉ bằng một ánh mắt.


Với một cô gái sống cách nhà hàng ngàn cây số, Thượng Hải không phải là giấc mơ mà là một mê cung lộng lẫy nhưng lại vô cùng lạnh lẽo. Valentina đứng giữa căn phòng tắm nhưng tâm trí cô lại trôi dạt về căn bếp nhỏ ám mùi khói bếp của gia đình Duox. Ở nơi ấy, sự săn sóc tận tình của mẹ anh là thứ hơi ấm duy nhất, chân thật nhất mà cô có thể chạm vào để xoa dịu nỗi cô đơn thấm đẫm trong xương tủy.

Bà không hề biết về khối tài sản khổng lồ ở Thanh Đảo cũng chẳng hay biết cô gái đang đứng trước mặt mình là một “Công chúa” của ngành hàng không với tương lai đã được định sẵn. Trong mắt bà, Valentina chỉ là một cô sinh viên kiến trúc gầy gò, đôi mắt lúc nào cũng thâm quầng vì mải mê bên những bản vẽ đồ án khô khốc.

Cô nhớ như in đôi bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của bà khi bưng bát canh gà hầm thuốc bắc còn bốc khói nghi ngút đặt lên bàn học của cô:

“Ăn đi con, vẽ vời gì mà quên cả bản thân thế này.” khiến Valentina như muốn quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt tủi thân.

Trong những đêm Thượng Hải mưa lạnh thấu xương, khi cha mẹ ruột của cô còn đang bận rộn với những thương vụ triệu đô, những cuộc họp không hồi kết thì chính người đàn bà chất phác ấy là người gọi điện chỉ để nhắc cô:

“Nhớ đắp chăn kỹ nhé con, dạo này trời bắt đầu lạnh rồi. Nếu cần gì cứ nói cô nhé!”

“Mình thật tồi tệ…” – Valentina thì thầm, tiếng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Những ngón tay thon dài của cô siết chặt lấy thành bồn rửa mặt.

Một sự thật tàn nhẫn và trần trụi bóp nghẹt lấy tim cô. Cô không hề yêu Duox, cô chọn ở bên cậu ta không phải vì sự rung động của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông mà vì cô đang ích kỷ “mượn” mùi vị của một mái ấm gia đình. Nhưng đêm qua chính cô đã tự tay đập nát cái mái ấm đi mượn ấy.

Dưới ánh đèn lờ mờ, ký ức về đêm ân ái cùng Jlack ùa về như một cơn bão. Cô đã nồng cháy, đã dâng hiến trọn vẹn bản thân và điên rồ hơn cả là đã gọi tên anh trong cơn mê say. Cô đã ngã vào lòng một người đàn ông đại diện cho tất cả những gì cô ghét bỏ và bài trừ, từ sự ranh ma và mánh lới thầu cho tới quyền lực thương trường đen tối và cả sự nguy hiểm rình rập.

Sự áy náy lúc này không phải vì cô sợ làm tổn thương trái tim của Duox mà là vì cô sợ mình sẽ mất đi cái “mái ấm đi mượn” duy nhất ở Thượng Hải của cô. Cô sợ nếu mẹ anh biết được bản chất thực sự của nàng dâu tương lai “ngoan hiền” này lại nồng náy đến thế nào dưới thân xác một người đàn ông khác chắc chắn bà sẽ nhìn cô bằng ánh mắt ghê tởm. Chính nỗi sợ hãi sự sụp đổ của cái vỏ bọc hoàn hảo đó đã khiến cô lạnh lùng đẩy Jlack ra như một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo chút tôn nghiêm cuối cùng của một người con gái đâ tình và phản bội.

Tấm lụa là mang tên Valentina vốn dĩ muốn giữ mình thanh sạch nhưng giờ đây nó đã vấy bẩn bởi chính dục vọng của cô. Cô không chỉ phản bội Duox mà cô còn đang phản bội lại bát canh ấm nóng, phản bội lại lời dặn dò “đắp chăn kỹ” của một người “mẹ” lương thiện. Sự áy náy lúc này hóa thành một nỗi sợ hãi tột cùng, cô sợ hãi chính cái phần bản năng đang trỗi dậy, sợ hãi rằng mình sẽ lại một lần nữa quỵ lụy trước sức hút chết người của Jlack mà vứt bỏ đi chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại của cô.


Đêm hôm đó, Thượng Hải đổ một cơn mưa rào bất chợt, tiếng nước đập vào cửa kính nghe như tiếng vỡ vụn của những quy tắc mà Valentina đã dày công xây dựng. Cô nằm trên giường, cuộn tròn mình trong lớp chăn mỏng nhưng hơi lạnh từ cơn mưa ngoài kia dường như không thể dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ thiêu đốt bên trong cô.

Valentina nhắm nghiền mắt, cô nhớ đến gương mặt của mẹ anh khi bà âu yếm nắm tay cô. Cô tự nhủ rằng mình phải hối lỗi, phải đau khổ vì sự phản bội này. Thế nhưng thật trớ trêu, mỗi khi cô cố hình dung về mẹ Duox và Duox thì một thực tại khác lại thô bạo lấn át tất cả.

Ánh mắt cô vô thức liếc nhìn sang khoảng trống bên cạnh trên chiếc giường rộng lớn. Chính tại nơi này chỉ mới đêm qua thôi, drap trải giường đã nhăn nhúm dưới sự ân ái của cả hai cơ thể quấn quýt lấy nhau. Valentina như vẫn còn cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ bờ vai của Jlack.

Cô ghét anh, cô thực sự ghét sự ngạo mạn và những mánh khóe bẩn thỉu của anh trên thương trường. Nhưng khứu giác của cô lại như bị anh ám lấy, mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với chút đắng nhẹ của thuốc lá thượng hạng vốn là thứ mùi đặc trưng của Jlark dường như vẫn còn vương vấn trên gối, trong không khí và thậm chí là trên chính làn da của cô.

Valentina rùng mình, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khi ký ức về khoảnh khắc cô nằm dưới thân hình cao lớn, lực lưỡng của anh ùa về. Cô nhớ cảm giác bàn tay anh siết chặt lấy eo mình, nhớ cách anh điều khiển nhịp điệu khiến cô hoàn toàn khuất phục trước anh ấy.

Trong bóng tối, cô thấy mình thật thảm hại khi lý trí thì muốn bài trừ nhưng từng tế bào trên cơ thể lại đang gào thét đòi hỏi dư vị của sự chiếm hữu tàn bạo đó một lần nữa.

“Mình điên thiệt rồi. Anh Jlack ta là một con quỷ, còn mình là kẻ tội đồ!” – Cô thầm nghiến răng tự sỉ nhục bản thân bằng những lời lẽ nặng nề nhất.

Càng cố gạt đi, hình ảnh nụ cười nửa miệng đầy trêu ngươi của Jlack lại càng hiện rõ như thể anh đang đứng ngay đó chế nhạo sự đấu tranh vô vọng của cô. Valentina tuyệt vọng kéo chăn trùm kín đầu cố gắng thu mình lại thật nhỏ bé, ép bản thân phải chìm vào giấc ngủ để trốn chạy khỏi thực tại đầy tội lỗi này. Cô hy vọng rằng khi bình minh lên, mùi hương của anh sẽ biến mất và cô có thể trở lại là một Valentina nghiêm túc như thường ngày, có thể trở lại làm một cô “con dâu ngoan” trong mắt gia đình Duox. Nhưng sâu trong thâm tâm cô biết rõ tấm lụa trắng đã một lần bị nhúng vào mực đen thì mãi mãi không thể trở lại như ban đầu được nữa.

Quay về Chương 4
Đọc tiếp Chương 6

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

Tóm tắt truyện
Chương
❮ Quay lại Trang chủ
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Ngày đăng

: 12/3/2026

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+.
Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Trong không gian phòng tắm mờ sương Valentina đứng lặng người trước chiếc gương lớn, hơi nước sau khi tắm bám vào mặt kính thành những giọt nước li ti, chậm chạp lăn dài như những giọt nước mắt vô hình. Cô đưa tay quẹt nhẹ một đường ngang mặt gương và thấy một gương mặt vừa thân quen vừa lạ lẫm hiện ra sau lớp màn sương ấy.

Ánh mắt Valentina đục ngầu, phản chiếu một nỗi hối lỗi muộn màng đang cào xé tâm can, cô khẽ nhếch một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. Valentina đưa ngón tay chạm nhẹ lên cánh môi mình, nó vẫn còn hơi sưng tấy đỏ mọng một cách bất thường như dấu tích không thể chối cãi của đêm ân ái nồng cháy cùng Jlack và cả nụ hôn trừng phạt đầy tính chiếm hữu sáng nay. Mỗi lần chạm vào, dư vị tê dại và mùi hương gỗ đàn hương của người đàn ông ấy như lại trỗi dậy thiêu đốt mọi giác quan của cô. Thể xác cô vẫn còn vương vấn sự rực lửa của anh nhưng trái tim cô lúc này lại như bị dìm sâu vào một hầm băng lạnh lẽo. Cô nhìn vào đôi môi còn vương dư vị của Jlack, rồi lại nghĩ đến Duox.

Sự thật cô chưa bao giờ có tình cảm sâu đậm và yêu Duox.

Giữa họ chưa từng có những nụ hôn nồng cháy cũng chưa từng có những đụng chạm khiến tim cô đập loạn nhịp thổn thức như cách Jlack đã làm tối qua. Với Valentina, Duox chỉ là một “mối quan hệ yêu chơi”, là một sự lựa chọn an toàn và tiện lợi trong những năm tháng đại học. Cậu ta hiền lành và là người đồng đội hoàn hảo giúp cô giành được những giải thưởng kiến trúc danh giá trên trường. Cô cảm thấy đó như một sự lợi dụng tinh vi được bọc dưới lớp vỏ “tình yêu sinh viên” trong sáng đến nực cười.

Thế nhưng, điều giữ chân cô lại bên cạnh cậu ta suốt thời gian qua không phải là bản thân Duox mà chính là mẹ của anh.

Bà coi cô như báu vật, như con gái ruột mà bà hằng ao ước. Sự cung phụng, lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ của bà là thứ hơi ấm “đi mượn” mà Valentina khao khát có được giữa một gia đình hào môn chỉ biết đến con số và những thương vụ lạnh lẽo. Cô nể mẹ anh, cô thèm khát sự lương thiện của bà nên cô không nỡ dứt khoát chia tay với đứa con trai mà cô vốn chẳng hề rung động. Cô ích kỷ duy trì mối quan hệ này chỉ để được tiếp tục hưởng thụ đặc quyền của một “đứa con dâu hờ”, để được sống trong cái vỏ bọc bình yên giả tạo ấy.

“Sao mình lại làm như vậy chứ… Làm gì có đứa con gái nào trên đời này tồi như mình chứ. Mình mới đúng là con rắn độc.” – Cô thầm rủa chính mình trong gương.

Tối qua, khi quấn quýt ân ái bên Jlack, cô đã hoàn toàn quên sạch sự tồn tại của Duox. Nhưng sáng nay, khi đối diện với lương tâm cô lại nhận ra mình đã phá vỡ “quy tắc trò chơi”. Cô có thể lợi dụng Duox trong học tập, có thể mượn hơi ấm từ mẹ anh nhưng cô không nên để bản thân sa ngã vào vòng tay của một người đàn ông nguy hiểm như Jlack, đối với cô Jlack là người đàn ông có thể lột trần sự giả tạo của cô chỉ bằng một ánh mắt.


Với một cô gái sống cách nhà hàng ngàn cây số, Thượng Hải không phải là giấc mơ mà là một mê cung lộng lẫy nhưng lại vô cùng lạnh lẽo. Valentina đứng giữa căn phòng tắm nhưng tâm trí cô lại trôi dạt về căn bếp nhỏ ám mùi khói bếp của gia đình Duox. Ở nơi ấy, sự săn sóc tận tình của mẹ anh là thứ hơi ấm duy nhất, chân thật nhất mà cô có thể chạm vào để xoa dịu nỗi cô đơn thấm đẫm trong xương tủy.

Bà không hề biết về khối tài sản khổng lồ ở Thanh Đảo cũng chẳng hay biết cô gái đang đứng trước mặt mình là một “Công chúa” của ngành hàng không với tương lai đã được định sẵn. Trong mắt bà, Valentina chỉ là một cô sinh viên kiến trúc gầy gò, đôi mắt lúc nào cũng thâm quầng vì mải mê bên những bản vẽ đồ án khô khốc.

Cô nhớ như in đôi bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của bà khi bưng bát canh gà hầm thuốc bắc còn bốc khói nghi ngút đặt lên bàn học của cô:

“Ăn đi con, vẽ vời gì mà quên cả bản thân thế này.” khiến Valentina như muốn quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt tủi thân.

Trong những đêm Thượng Hải mưa lạnh thấu xương, khi cha mẹ ruột của cô còn đang bận rộn với những thương vụ triệu đô, những cuộc họp không hồi kết thì chính người đàn bà chất phác ấy là người gọi điện chỉ để nhắc cô:

“Nhớ đắp chăn kỹ nhé con, dạo này trời bắt đầu lạnh rồi. Nếu cần gì cứ nói cô nhé!”

“Mình thật tồi tệ…” – Valentina thì thầm, tiếng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Những ngón tay thon dài của cô siết chặt lấy thành bồn rửa mặt.

Một sự thật tàn nhẫn và trần trụi bóp nghẹt lấy tim cô. Cô không hề yêu Duox, cô chọn ở bên cậu ta không phải vì sự rung động của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông mà vì cô đang ích kỷ “mượn” mùi vị của một mái ấm gia đình. Nhưng đêm qua chính cô đã tự tay đập nát cái mái ấm đi mượn ấy.

Dưới ánh đèn lờ mờ, ký ức về đêm ân ái cùng Jlack ùa về như một cơn bão. Cô đã nồng cháy, đã dâng hiến trọn vẹn bản thân và điên rồ hơn cả là đã gọi tên anh trong cơn mê say. Cô đã ngã vào lòng một người đàn ông đại diện cho tất cả những gì cô ghét bỏ và bài trừ, từ sự ranh ma và mánh lới thầu cho tới quyền lực thương trường đen tối và cả sự nguy hiểm rình rập.

Sự áy náy lúc này không phải vì cô sợ làm tổn thương trái tim của Duox mà là vì cô sợ mình sẽ mất đi cái “mái ấm đi mượn” duy nhất ở Thượng Hải của cô. Cô sợ nếu mẹ anh biết được bản chất thực sự của nàng dâu tương lai “ngoan hiền” này lại nồng náy đến thế nào dưới thân xác một người đàn ông khác chắc chắn bà sẽ nhìn cô bằng ánh mắt ghê tởm. Chính nỗi sợ hãi sự sụp đổ của cái vỏ bọc hoàn hảo đó đã khiến cô lạnh lùng đẩy Jlack ra như một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo chút tôn nghiêm cuối cùng của một người con gái đâ tình và phản bội.

Tấm lụa là mang tên Valentina vốn dĩ muốn giữ mình thanh sạch nhưng giờ đây nó đã vấy bẩn bởi chính dục vọng của cô. Cô không chỉ phản bội Duox mà cô còn đang phản bội lại bát canh ấm nóng, phản bội lại lời dặn dò “đắp chăn kỹ” của một người “mẹ” lương thiện. Sự áy náy lúc này hóa thành một nỗi sợ hãi tột cùng, cô sợ hãi chính cái phần bản năng đang trỗi dậy, sợ hãi rằng mình sẽ lại một lần nữa quỵ lụy trước sức hút chết người của Jlack mà vứt bỏ đi chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại của cô.


Đêm hôm đó, Thượng Hải đổ một cơn mưa rào bất chợt, tiếng nước đập vào cửa kính nghe như tiếng vỡ vụn của những quy tắc mà Valentina đã dày công xây dựng. Cô nằm trên giường, cuộn tròn mình trong lớp chăn mỏng nhưng hơi lạnh từ cơn mưa ngoài kia dường như không thể dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ thiêu đốt bên trong cô.

Valentina nhắm nghiền mắt, cô nhớ đến gương mặt của mẹ anh khi bà âu yếm nắm tay cô. Cô tự nhủ rằng mình phải hối lỗi, phải đau khổ vì sự phản bội này. Thế nhưng thật trớ trêu, mỗi khi cô cố hình dung về mẹ Duox và Duox thì một thực tại khác lại thô bạo lấn át tất cả.

Ánh mắt cô vô thức liếc nhìn sang khoảng trống bên cạnh trên chiếc giường rộng lớn. Chính tại nơi này chỉ mới đêm qua thôi, drap trải giường đã nhăn nhúm dưới sự ân ái của cả hai cơ thể quấn quýt lấy nhau. Valentina như vẫn còn cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ bờ vai của Jlack.

Cô ghét anh, cô thực sự ghét sự ngạo mạn và những mánh khóe bẩn thỉu của anh trên thương trường. Nhưng khứu giác của cô lại như bị anh ám lấy, mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với chút đắng nhẹ của thuốc lá thượng hạng vốn là thứ mùi đặc trưng của Jlark dường như vẫn còn vương vấn trên gối, trong không khí và thậm chí là trên chính làn da của cô.

Valentina rùng mình, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khi ký ức về khoảnh khắc cô nằm dưới thân hình cao lớn, lực lưỡng của anh ùa về. Cô nhớ cảm giác bàn tay anh siết chặt lấy eo mình, nhớ cách anh điều khiển nhịp điệu khiến cô hoàn toàn khuất phục trước anh ấy.

Trong bóng tối, cô thấy mình thật thảm hại khi lý trí thì muốn bài trừ nhưng từng tế bào trên cơ thể lại đang gào thét đòi hỏi dư vị của sự chiếm hữu tàn bạo đó một lần nữa.

“Mình điên thiệt rồi. Anh Jlack ta là một con quỷ, còn mình là kẻ tội đồ!” – Cô thầm nghiến răng tự sỉ nhục bản thân bằng những lời lẽ nặng nề nhất.

Càng cố gạt đi, hình ảnh nụ cười nửa miệng đầy trêu ngươi của Jlack lại càng hiện rõ như thể anh đang đứng ngay đó chế nhạo sự đấu tranh vô vọng của cô. Valentina tuyệt vọng kéo chăn trùm kín đầu cố gắng thu mình lại thật nhỏ bé, ép bản thân phải chìm vào giấc ngủ để trốn chạy khỏi thực tại đầy tội lỗi này. Cô hy vọng rằng khi bình minh lên, mùi hương của anh sẽ biến mất và cô có thể trở lại là một Valentina nghiêm túc như thường ngày, có thể trở lại làm một cô “con dâu ngoan” trong mắt gia đình Duox. Nhưng sâu trong thâm tâm cô biết rõ tấm lụa trắng đã một lần bị nhúng vào mực đen thì mãi mãi không thể trở lại như ban đầu được nữa.

Quay về Chương 4
Đọc tiếp Chương 6

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

Chương

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

❮ Quay lại Trang chủ

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+. Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Ngày đăng

: 12/3/2026
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Trong không gian phòng tắm mờ sương Valentina đứng lặng người trước chiếc gương lớn, hơi nước sau khi tắm bám vào mặt kính thành những giọt nước li ti, chậm chạp lăn dài như những giọt nước mắt vô hình. Cô đưa tay quẹt nhẹ một đường ngang mặt gương và thấy một gương mặt vừa thân quen vừa lạ lẫm hiện ra sau lớp màn sương ấy.

Ánh mắt Valentina đục ngầu, phản chiếu một nỗi hối lỗi muộn màng đang cào xé tâm can, cô khẽ nhếch một nụ cười tự giễu đầy cay đắng. Valentina đưa ngón tay chạm nhẹ lên cánh môi mình, nó vẫn còn hơi sưng tấy đỏ mọng một cách bất thường như dấu tích không thể chối cãi của đêm ân ái nồng cháy cùng Jlack và cả nụ hôn trừng phạt đầy tính chiếm hữu sáng nay. Mỗi lần chạm vào, dư vị tê dại và mùi hương gỗ đàn hương của người đàn ông ấy như lại trỗi dậy thiêu đốt mọi giác quan của cô. Thể xác cô vẫn còn vương vấn sự rực lửa của anh nhưng trái tim cô lúc này lại như bị dìm sâu vào một hầm băng lạnh lẽo. Cô nhìn vào đôi môi còn vương dư vị của Jlack, rồi lại nghĩ đến Duox.

Sự thật cô chưa bao giờ có tình cảm sâu đậm và yêu Duox.

Giữa họ chưa từng có những nụ hôn nồng cháy cũng chưa từng có những đụng chạm khiến tim cô đập loạn nhịp thổn thức như cách Jlack đã làm tối qua. Với Valentina, Duox chỉ là một “mối quan hệ yêu chơi”, là một sự lựa chọn an toàn và tiện lợi trong những năm tháng đại học. Cậu ta hiền lành và là người đồng đội hoàn hảo giúp cô giành được những giải thưởng kiến trúc danh giá trên trường. Cô cảm thấy đó như một sự lợi dụng tinh vi được bọc dưới lớp vỏ “tình yêu sinh viên” trong sáng đến nực cười.

Thế nhưng, điều giữ chân cô lại bên cạnh cậu ta suốt thời gian qua không phải là bản thân Duox mà chính là mẹ của anh.

Bà coi cô như báu vật, như con gái ruột mà bà hằng ao ước. Sự cung phụng, lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ của bà là thứ hơi ấm “đi mượn” mà Valentina khao khát có được giữa một gia đình hào môn chỉ biết đến con số và những thương vụ lạnh lẽo. Cô nể mẹ anh, cô thèm khát sự lương thiện của bà nên cô không nỡ dứt khoát chia tay với đứa con trai mà cô vốn chẳng hề rung động. Cô ích kỷ duy trì mối quan hệ này chỉ để được tiếp tục hưởng thụ đặc quyền của một “đứa con dâu hờ”, để được sống trong cái vỏ bọc bình yên giả tạo ấy.

“Sao mình lại làm như vậy chứ… Làm gì có đứa con gái nào trên đời này tồi như mình chứ. Mình mới đúng là con rắn độc.” – Cô thầm rủa chính mình trong gương.

Tối qua, khi quấn quýt ân ái bên Jlack, cô đã hoàn toàn quên sạch sự tồn tại của Duox. Nhưng sáng nay, khi đối diện với lương tâm cô lại nhận ra mình đã phá vỡ “quy tắc trò chơi”. Cô có thể lợi dụng Duox trong học tập, có thể mượn hơi ấm từ mẹ anh nhưng cô không nên để bản thân sa ngã vào vòng tay của một người đàn ông nguy hiểm như Jlack, đối với cô Jlack là người đàn ông có thể lột trần sự giả tạo của cô chỉ bằng một ánh mắt.


Với một cô gái sống cách nhà hàng ngàn cây số, Thượng Hải không phải là giấc mơ mà là một mê cung lộng lẫy nhưng lại vô cùng lạnh lẽo. Valentina đứng giữa căn phòng tắm nhưng tâm trí cô lại trôi dạt về căn bếp nhỏ ám mùi khói bếp của gia đình Duox. Ở nơi ấy, sự săn sóc tận tình của mẹ anh là thứ hơi ấm duy nhất, chân thật nhất mà cô có thể chạm vào để xoa dịu nỗi cô đơn thấm đẫm trong xương tủy.

Bà không hề biết về khối tài sản khổng lồ ở Thanh Đảo cũng chẳng hay biết cô gái đang đứng trước mặt mình là một “Công chúa” của ngành hàng không với tương lai đã được định sẵn. Trong mắt bà, Valentina chỉ là một cô sinh viên kiến trúc gầy gò, đôi mắt lúc nào cũng thâm quầng vì mải mê bên những bản vẽ đồ án khô khốc.

Cô nhớ như in đôi bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của bà khi bưng bát canh gà hầm thuốc bắc còn bốc khói nghi ngút đặt lên bàn học của cô:

“Ăn đi con, vẽ vời gì mà quên cả bản thân thế này.” khiến Valentina như muốn quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt tủi thân.

Trong những đêm Thượng Hải mưa lạnh thấu xương, khi cha mẹ ruột của cô còn đang bận rộn với những thương vụ triệu đô, những cuộc họp không hồi kết thì chính người đàn bà chất phác ấy là người gọi điện chỉ để nhắc cô:

“Nhớ đắp chăn kỹ nhé con, dạo này trời bắt đầu lạnh rồi. Nếu cần gì cứ nói cô nhé!”

“Mình thật tồi tệ…” – Valentina thì thầm, tiếng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Những ngón tay thon dài của cô siết chặt lấy thành bồn rửa mặt.

Một sự thật tàn nhẫn và trần trụi bóp nghẹt lấy tim cô. Cô không hề yêu Duox, cô chọn ở bên cậu ta không phải vì sự rung động của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông mà vì cô đang ích kỷ “mượn” mùi vị của một mái ấm gia đình. Nhưng đêm qua chính cô đã tự tay đập nát cái mái ấm đi mượn ấy.

Dưới ánh đèn lờ mờ, ký ức về đêm ân ái cùng Jlack ùa về như một cơn bão. Cô đã nồng cháy, đã dâng hiến trọn vẹn bản thân và điên rồ hơn cả là đã gọi tên anh trong cơn mê say. Cô đã ngã vào lòng một người đàn ông đại diện cho tất cả những gì cô ghét bỏ và bài trừ, từ sự ranh ma và mánh lới thầu cho tới quyền lực thương trường đen tối và cả sự nguy hiểm rình rập.

Sự áy náy lúc này không phải vì cô sợ làm tổn thương trái tim của Duox mà là vì cô sợ mình sẽ mất đi cái “mái ấm đi mượn” duy nhất ở Thượng Hải của cô. Cô sợ nếu mẹ anh biết được bản chất thực sự của nàng dâu tương lai “ngoan hiền” này lại nồng náy đến thế nào dưới thân xác một người đàn ông khác chắc chắn bà sẽ nhìn cô bằng ánh mắt ghê tởm. Chính nỗi sợ hãi sự sụp đổ của cái vỏ bọc hoàn hảo đó đã khiến cô lạnh lùng đẩy Jlack ra như một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo chút tôn nghiêm cuối cùng của một người con gái đâ tình và phản bội.

Tấm lụa là mang tên Valentina vốn dĩ muốn giữ mình thanh sạch nhưng giờ đây nó đã vấy bẩn bởi chính dục vọng của cô. Cô không chỉ phản bội Duox mà cô còn đang phản bội lại bát canh ấm nóng, phản bội lại lời dặn dò “đắp chăn kỹ” của một người “mẹ” lương thiện. Sự áy náy lúc này hóa thành một nỗi sợ hãi tột cùng, cô sợ hãi chính cái phần bản năng đang trỗi dậy, sợ hãi rằng mình sẽ lại một lần nữa quỵ lụy trước sức hút chết người của Jlack mà vứt bỏ đi chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại của cô.


Đêm hôm đó, Thượng Hải đổ một cơn mưa rào bất chợt, tiếng nước đập vào cửa kính nghe như tiếng vỡ vụn của những quy tắc mà Valentina đã dày công xây dựng. Cô nằm trên giường, cuộn tròn mình trong lớp chăn mỏng nhưng hơi lạnh từ cơn mưa ngoài kia dường như không thể dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ thiêu đốt bên trong cô.

Valentina nhắm nghiền mắt, cô nhớ đến gương mặt của mẹ anh khi bà âu yếm nắm tay cô. Cô tự nhủ rằng mình phải hối lỗi, phải đau khổ vì sự phản bội này. Thế nhưng thật trớ trêu, mỗi khi cô cố hình dung về mẹ Duox và Duox thì một thực tại khác lại thô bạo lấn át tất cả.

Ánh mắt cô vô thức liếc nhìn sang khoảng trống bên cạnh trên chiếc giường rộng lớn. Chính tại nơi này chỉ mới đêm qua thôi, drap trải giường đã nhăn nhúm dưới sự ân ái của cả hai cơ thể quấn quýt lấy nhau. Valentina như vẫn còn cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ bờ vai của Jlack.

Cô ghét anh, cô thực sự ghét sự ngạo mạn và những mánh khóe bẩn thỉu của anh trên thương trường. Nhưng khứu giác của cô lại như bị anh ám lấy, mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với chút đắng nhẹ của thuốc lá thượng hạng vốn là thứ mùi đặc trưng của Jlark dường như vẫn còn vương vấn trên gối, trong không khí và thậm chí là trên chính làn da của cô.

Valentina rùng mình, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khi ký ức về khoảnh khắc cô nằm dưới thân hình cao lớn, lực lưỡng của anh ùa về. Cô nhớ cảm giác bàn tay anh siết chặt lấy eo mình, nhớ cách anh điều khiển nhịp điệu khiến cô hoàn toàn khuất phục trước anh ấy.

Trong bóng tối, cô thấy mình thật thảm hại khi lý trí thì muốn bài trừ nhưng từng tế bào trên cơ thể lại đang gào thét đòi hỏi dư vị của sự chiếm hữu tàn bạo đó một lần nữa.

“Mình điên thiệt rồi. Anh Jlack ta là một con quỷ, còn mình là kẻ tội đồ!” – Cô thầm nghiến răng tự sỉ nhục bản thân bằng những lời lẽ nặng nề nhất.

Càng cố gạt đi, hình ảnh nụ cười nửa miệng đầy trêu ngươi của Jlack lại càng hiện rõ như thể anh đang đứng ngay đó chế nhạo sự đấu tranh vô vọng của cô. Valentina tuyệt vọng kéo chăn trùm kín đầu cố gắng thu mình lại thật nhỏ bé, ép bản thân phải chìm vào giấc ngủ để trốn chạy khỏi thực tại đầy tội lỗi này. Cô hy vọng rằng khi bình minh lên, mùi hương của anh sẽ biến mất và cô có thể trở lại là một Valentina nghiêm túc như thường ngày, có thể trở lại làm một cô “con dâu ngoan” trong mắt gia đình Duox. Nhưng sâu trong thâm tâm cô biết rõ tấm lụa trắng đã một lần bị nhúng vào mực đen thì mãi mãi không thể trở lại như ban đầu được nữa.

Quay về Chương 4
Đọc tiếp Chương 6

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

  • Subscribe Subscribed
    • Công ty Cổ phần Bất động sản Phú Khải Land
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • Công ty Cổ phần Bất động sản Phú Khải Land
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Copy shortlink
    • Report this content
    • View post in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar