Valentina đứng đó giữa làn nước biển mặn mòi mặc cho tà váy hoa đỏ thẫm nặng trĩu vì thấm nước. Cô không biết mình đã đứng như thế bao lâu nữa, cô chỉ biết mỗi đợt sóng tràn qua đôi bàn chân trần như muốn cuốn trôi đi tất cả tàn dư cuối cùng của sự phóng túng và cái tôi kiêu ngạo đã vỡ nát trong cô.
Jlack trở về từ cuộc gặp đối tác sớm hơn dự kiến, vừa về tới phòng anh đã liếc qua ban công phía bên cạnh và không tìm thấy cô trong phòng, cũng không thấy cô ở khu vực tập trung của công ty. Anh bắt đầu đi dạo dọc bờ biển vắng và bắt gặp đóa hoa đỏ ấy giữa làn nước mắt với vẻ yếu đuối khiến anh có chút nhói lòng. Anh lặng lẽ đứng cách cô một khoảng vừa đủ với đôi mắt sâu thẳm nheo lại dưới ánh mặt trời rực rỡ của Tam Á. Anh thấy bờ vai cô run nhẹ, thấy tà váy cô ướt sũng và thấy cả sự cô độc toát ra từ dáng hình nhỏ bé đó.
Giữa tiếng sóng vỗ ào ạt, một giọng nói phá tan bầu không khí cô độc:
“Em định đứng đây cho đến khi thủy triều cuốn trôi mình luôn à?” – Giọng anh vang lên mang một âm sắc trầm thấp có chút gì đó bao dung nhưng vẫn đầy uy quyền.
Valentina khẽ giật mình, cô vội đưa tay quẹt nhanh những giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt rồi cố giữ bình tĩnh quay người lại nhìn anh. Dưới ánh nắng vàng rực của buổi sáng Tam Á, Jlack đứng tựa lưng vào một gốc dừa già và nhìn cô bằng một ánh mắt pha chút sự hời hợt lẫn sũng ái, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen nới lỏng cổ với tay áo sắn cao lộ ra đôi cánh tay rắn chắc và làn da hơi rám nắng vì gió biển, đôi mắt sâu thẳm của anh nheo lại và thản nhiên quan sát cô.
“Đang buổi sáng mà, làm gì có thủy triều mà cuốn…” – Valentina lí nhí trả lời trong họng.
Jlack bước chậm rãi về phía cô, anh không chứng kiến cú tát sáng nay vì từ sáng sớm anh đã bận rộn với cuộc thương thảo căng thẳng cùng các đối tác cấp cao ở trung tâm Tam Á nhưng chỉ cần nhìn hình ảnh “cuốn phim bóng tối” trên tấm rèm voan đêm qua vẫn còn in đậm trong đầu anh đã khiến ánh mắt mà anh đang dành cho cô lập tức trở nên thương hại lẫn chút sự chiếm hữu thâm trầm.
“Sao không ở trong phòng nghỉ ngơi mà ra đây đứng nắng làm gì? Nhìn sắc mặt em… còn tệ hơn cả những bản vẽ sai kỹ thuật mà em nộp cho anh nữa.”
Valentina lúng túng đưa tay vuốt lại lọn tóc bị gió biển đánh rối, đôi mắt cô vẫn còn lưng tròng nước mắt của sự yếu đuối nên cố quay mặt đi chỗ khác và nói:
“Em thấy biển đẹp nên muốn đi dạo ngắm biển một chút thôi. Sếp không đi gặp đối tác nữa à?”
“Anh gặp xong rồi.” – Jlack tiến lại gần hơn, luồng khí áp bức của anh mạnh đến nỗi khiến Valentina cảm thấy không gian xung quanh như thu hẹp lại
“Anh cũng không nghĩ anh vừa về lại thấy cô thực tập sinh mà anh ‘nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa’ lại đang đứng khóc lóc ở đây.”
Anh dừng lại ngay sát cạnh cô, hơi thở nồng nàn vị gỗ đàn hương quen thuộc lấn át cả vị mặn của biển. Jlack khẽ nhíu mày khi nhìn xuống tà váy ướt sũng của cô và nói:
“Bộ em đang tự trừng phạt mình vì đã nhìn thấy những thứ không nên thấy đêm qua hay gì mà đứng đây cho váy áo ướt sũng hết thế?”
Câu hỏi của Jlack đánh thẳng vào vết thương lòng của Valentina, cô cúi đầu lí nhí một giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự dứt khoát đến lạ thường:
“Anh kệ em đi, em không sao. Chỉ là… em thấy em hơi tệ thôi. Em thấy em đã quá phóng túng trong tình yêu rồi, nếu em cứ mãi thế này thì sao được.”
Jlack khẽ im lặng. Anh không cười mỉa cũng không buông lời cay nghiệt như mọi khi, anh chỉ lặng lẽ nhìn đóa hoa đỏ đang run rẩy trước mặt mình và biết rằng đây chính là khoảnh khắc cô gái này đã thực sự “trưởng thành”.
“Em không phải là tệ…” – Jlack bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm xuống dịu dàng một cách lạ lùng.
“Em chỉ là đang muốn học theo người lớn mà thôi, nhưng em thì vẫn còn non nớt lắm. Thôi đừng có đứng đây than khóc nữa, anh cũng chả muốn nhìn thấy sự yếu đuối này của em đâu”
Anh chìa bàn tay to lớn của mình ra trước mặt cô, một hành động vừa như an ủi lại vừa như một mệnh lệnh không thể chối từ:
“Đi, anh đẫn em về phòng. Anh muốn đưa em đi Tam Á là để em vui chứ không phải để em đứng đây khóc lóc vì một thằng đàn ông như này.”
Valentina nhìn bàn tay anh rồi ngước lên nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự tin tưởng thâm sâu, cô nhận ra Jlack chính là người đàn ông duy nhất không dùng những lời tán tỉnh để dỗ dành mà dùng thực tế tàn khốc để kéo cô đứng dậy. Trong giây phút yếu lòng nhất, cô không còn muốn đẩy anh ra nữa, cô khẽ đặt lòng bàn tay bé nhỏ và lạnh ngắt của mình vào lòng bàn tay Jlack, sự bao bọc của anh như một sự ấm áp xoa dịu đi trái tim đang rướm máu của cô.
Cả hai lặng lẽ bước đi trên bãi cát mịn để trở về khách sạn. Jlack không hỏi thêm một câu nào về đêm qua, cũng không nhắc đến cái tên Bangx nữa. Sự im lặng của anh lúc này không hề đáng sợ mà trái lại nó còn mang đến cho Valentina một khoảng không gian để thở và bình tâm trở lại.
Khi đứng trước cửa phòng 402, Jlack dừng bước và xoay người lại đối diện với cô, đôi mắt thâm trầm quan sát gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Valentina rồi bát chợt đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc mai đang rối bời vì gió biển của cô. Cử chỉ ấy dịu dàng đến mức khiến Valentina phải sững sờ.
“Đừng dằn vặt mình vì những chuyện trong quá khứ nữa. Một bản vẽ hỏng thì xé đi vẽ lại cái mới, cuộc đời cũng vậy thôi.” – Giọng anh trầm thấp mang theo sức nặng của sự an ủi.
“Em tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chút đi. Chiều nếu muốn thì anh đưa em đi dạo trung tâm Tam Á với anh, cho em đi khám phá văn hóa địa phương để em thay đổi không khí chút.”
Ánh mắt Valentina khẽ lay động bởi mời đi chơi từ người sếp hắc ám vốn chỉ biết đến công việc. Cô khẽ gật đầu và nở một nụ cười nhạt có hơi ngượng ngùng trên môi:
“Em cảm ơn anh…”


