Tóm tắt truyện
Chương
❮ Quay lại Trang chủ
  • Chương 6: Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ

    Chương 6: Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ

    12/3/2026
  • Chương 7 [18+]: Bản Giao Hưởng Của Bản Năng

    Chương 7 [18+]: Bản Giao Hưởng Của Bản Năng

    12/3/2026
«
1 2
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Ngày đăng

: 11/3/2026

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+.
Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Những ngày chờ đợi tiếp theo đối với Valentina như một sự hành xác ngọt ngào. Cô nhận được email xác nhận phỏng vấn tại phòng họp mang tên “Thanh Đảo”. Nhìn dòng chữ ấy, cô không nhịn được mà mỉm cười: “Phòng tên Thanh Đảo mới chịu cơ”.

Ngày phỏng vấn cuối cùng cũng đã đến, cô rũ bỏ vẻ ngoài quyến rũ của mình, bắt đầu diện lên bộ đồ công sở được cắt may tinh tế và thanh lịch. Cô tập cười trước gương đến hàng chục lần, cô cố gắng xây dựng hình ảnh của một nữ kiến trúc sư trẻ chuyên nghiệp và đầy tự tin.

Thế nhưng mọi sự chuẩn bị ấy tan thành mây khói ngay giây phút cô đẩy cánh cửa kính nặng nề bước vào phòng họp mang tên Thanh Đảo.

Cô khựng lại, nụ cười trên môi Valentina tắt ngóm.

Giữa căn phòng rộng lớn, Jlack đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, hắn chống cằm với đôi mắt thâm trầm đầy vẻ tính toán đang khóa chặt lấy cô. Valentina bối rối đến mức theo bản năng lùi lại một bước, khép cửa lại một cách chậm chạp.

“Ủa đúng phòng rồi mà ta. Ủa sao thằng chả lại ở đây? Hay người giống người ta. Ủa mà sao giống vậy được. ủa phải không ta?”, đầu cô đặt ra một ngàn câu hỏi vì sao.

Cô vội vàng chạy đến bàn lễ tân, giọng hơi lạc đi:

“Chị ơi, phòng kia là phòng Thanh Đảo phải không ạ, hôm nay em có hẹn tới đây để phỏng vấn ạ?”

Chị lễ tân nhìn cô niềm nở nói:

“Đúng rồi em. Giám đốc sẽ đích thân phỏng vấn em. Em vào đi Giám đốc ngồi sẵn ở trong rồi.”

Chữ “Giám đốc” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tin của cô. Valentina hít một hơi thật sâu và đẩy cửa bước vào.

“Em không định phỏng vấn à?” – Giọng Jlack trầm thấp vang lên mang theo vẻ trêu ngươi không hề che giấu.

Cô ấp úng và lúng túng bước vào với vẻ khép nép.

Buổi phỏng vấn diễn ra như một màn tra tấn tâm lý đầy tinh vi. Jlack đặt ra những câu hỏi hết sức hiển nhiên dành cho cô gái nhỏ đang cố gắng gồng lên để che giấu đi sự rụt rè và bão tố trong lòng:

“Tại sao em lại chọn công ty này?”, “Mục tiêu của em khi đến đây làm việc là gì?”.

Valentina nghiến răng, lòng thầm gào thét: “Thằng cha này đang làm cái trò mèo điên gì vậy. Chẳng phải chả mời mình đến đây làm hay sao mà còn hỏi như thật?”.

Nhưng vì trong phòng có camera và máy thu âm nên cô chỉ biết nghiến răng nuốt giận và trả lời một cách máy móc trong sự lúng túng tột độ.

Jlack nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của cô, đôi môi hắn khẽ cười. Hắn bắt đầu lật cuốn Portfolio của cô, ngón tay thon dài lướt qua từng bản vẽ với vẻ mặt đăm chiêu đầy phán xét. Valentina nhìn hắn, thầm nhủ trong đầu:

“Ủa hồi xưa thằng chả học IT mà, sao tự dưng lại làm bất động sản vậy. rồi lướt lướt vậy chứ có hiểu gì mà bày đặt trời?”

Không kìm được suy nghĩ của mình, cô khẽ nói với giọng đầy mỉa mai:

“Anh hiểu gì không mà coi dữ vậy?”

Đột nhiên Jlack dừng lại ở một trang bản vẽ, hắn chỉ tay vào một đồ án trên trường của cô:

“Ai chỉ em vẽ cái ranh quy hoạch như này vậy? Thầy cô nào dạy em mà để sai cả kiến thức vậy hả?”

Valentina đỏ mặt tía tai vì tự ái, cô bối rối phản kháng:

“Cái đó lúc đó em lỡ tay làm sai tí thôi!”

Jlack đột nhiên đứng dậy. Thân hình cao lớn lực lưỡng của hắn như bao phủ lấy cô tạo ra một áp lực khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Hắn tiến sát lại gần cô đến mức có thể cảm nhận được hương gỗ trầm mạnh mẽ tỏa ra từ hắn.

“Trong xây dựng em sai một li là đ một dặm. Em định nói chữ ‘lỡ’ đó với chủ đầu tư à? Sai lầm của em là sai lầm trả giá bằng xương máu và tiền bạc, hiểu không?”

Cô như cứng họng. Sự bối rối bị thay thế bởi một chút thán phục không cam lòng. Người đàn ông trước mắt cô không còn là gã thiếu gia Jlack tinh quái thời cô còn đi học mà giờ đây đã là vị giám đốc sắc sảo, chuyên nghiệp đến đáng sợ.

Hắn khép Portfolio của cô lại rồi buông một câu kết luận lạnh lùng trước khi bước ra khỏi phòng:

“Cũng được, không quá xuất sắc. Dù gì công ty này cũng không tuyển người về thiết kế, em còn quá non nớt để đi gọi thầu cùng anh. Nên thôi mỗi ngày ngồi cạnh anh làm bài trên trường đi rồi nhận lương. Coi như anh bỏ tiền ra mua một ‘bình hoa’ biết vẽ về cho văn phòng thêm sinh động vậy.”

Câu nói của anh như cú tát vào sự tự tôn có chút kiêu ngạo của cô. Anh để cô ngồi lại một mình trong phòng với tâm trí có chút hoang mang và tức giận về anh.


Những ngày sau đó, văn phòng Giám đốc không còn là nơi làm việc yên tĩnh mà biến thành một “chiến trường” ngầm đầy ngột ngạt. Valentina chính thức nhậm chức thực tập sinh nhưng thay vì ngồi ở góc phòng yên tĩnh cho lính mới, cô lại bị Jlack “áp giải” ngồi ngay sát cạnh bàn mình.

Ngồi ở vị trí này, cô bất đắc dĩ trở thành nhân chứng cho những cuộc thương thảo đầy ranh ma và lách luật của anh.

Cô căm ghét cái cách đôi môi mỏng ấy nhả ra những từ ngữ sắc lẹm để chèn ép đối thủ, ghét cái vẻ ngạo nghễ coi trời bằng vung khi anh thản nhiên lách qua những kẽ hở của luật thầu để chiếm ưu thế. Trong mắt cô Jlack giống như một con sói già đầy sự mưu mô trong giới thương trường.

Thế nhưng khốn khổ thay lý trí của cô càng bài xích bao nhiêu thì bản năng lại phản bội bấy nhiêu. Mỗi khi văn phòng rơi vào im lặng, ánh mắt cô lại vô thức trượt khỏi màn hình máy tính lén lút dừng lại trên góc nghiêng nam tính của vị sếp quyền lực ngồi cạnh cô. Dưới ánh đèn văn phòng lạnh lẽo, đường xương quai hàm của anh sắc sảo và cứng cáp như được tạc từ đá cẩm thạch. Hàng mi che khuất đôi mắt thâm trầm khi anh tập trung phê duyệt hồ sơ tạo nên một vẻ tĩnh lặng đầy quyến rũ.

Đôi lúc anh nới lỏng nút áo để lộ yết hầu khẽ chuyển động khi nói chuyện với đối tác qua điện thoại, những lúc ấy tim cô như hẫng đi một nhịp, cô tự sỉ nhục chính mình:

“Minh sao vậy trời…Phải lòng ai thì phải lòng chứ phải lòng thằng chả là chết rồi. Không được đâu…”

Vậy mà lồng ngực cô vẫn phập phồng không yên, hơi thở trở nên gấp gáp chỉ vì mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi vị của quyền lực đang tỏa ra từ anh. Cô giống như một tấm lụa mỏng dù cố gắng giữ lấy sự thanh cao nhưng lại không ngừng bị cuốn vào cơn lốc xoáy mang tên Jlack.

Mọi chuyện vốn đã ngột ngạt lại càng trở nên căng thẳng khi Bangx xuất hiện.

Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài gai góc đầy sát khí của Jlack, Bangx như một làn gió mới thổi vào văn phòng Giám đốc khô khan. Anh là Giám đốc dự án tài năng với phong thái lịch lãm, ga lăng và đặc biệt là luôn dành cho Valentina sự ưu tiên đầy dịu dàng.

Mỗi khi Bangx khẽ cúi người bên cạnh bàn làm việc của cô để hướng dẫn các thông số kỹ thuật khó, Valentina lại cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi. Cô vô thức mỉm cười với ánh mắt đầy sự tin tưởng, một cảm xúc mà cô chưa bao giờ để lộ trước mặt Jlack.

“Bản vẽ này em làm ok lắm, tối nay cả team đi ăn chung với nhau, em có đi cung không anh chở đi luôn?” – Giọng anh Bangx ấm áp vang lên, bàn tay anh vô tình khẽ chạm vào cạnh bàn.

Valentina ngước lên định đáp lời nhưng đột nhiên cô cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy cả căn phòng.

Đằng sau tấm của kính trong suốt, Jlack đang đứng đó nhìn vào nụ cười mà Valentina vừa dành cho Bangx. Sự chiếm hữu ích kỷ trong máu anh trỗi dậy khiến anh phải lao tới để tách sự gần gũi “ngứa mắt” ấy ra.

Jlack liên tục kiếm cớ để cô phải tăng ca, có những đêm cả tòa nhà chỉ còn lại hai người dưới ánh đèn trắng nhợt.

“Dự án này sai một con số trong hợp đồng thầu, em kiểm tra lại đi.”

Jlack lạnh lùng ra lệnh co cô mặc dù anh đã giải quyết xong hết từ lâu. Anh chỉ muốn giữ cô lại và muốn thấy bóng dáng Valentina quẩn quanh trong tầm mắt chỉ để thỏa mãn cảm giác rằng cô đang thuộc về thế giới của riêng của mình.

Quay về Chương 1
Đọc tiếp Chương 3

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

Tóm tắt truyện
Chương
❮ Quay lại Trang chủ
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Ngày đăng

: 11/3/2026

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+.
Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Những ngày chờ đợi tiếp theo đối với Valentina như một sự hành xác ngọt ngào. Cô nhận được email xác nhận phỏng vấn tại phòng họp mang tên “Thanh Đảo”. Nhìn dòng chữ ấy, cô không nhịn được mà mỉm cười: “Phòng tên Thanh Đảo mới chịu cơ”.

Ngày phỏng vấn cuối cùng cũng đã đến, cô rũ bỏ vẻ ngoài quyến rũ của mình, bắt đầu diện lên bộ đồ công sở được cắt may tinh tế và thanh lịch. Cô tập cười trước gương đến hàng chục lần, cô cố gắng xây dựng hình ảnh của một nữ kiến trúc sư trẻ chuyên nghiệp và đầy tự tin.

Thế nhưng mọi sự chuẩn bị ấy tan thành mây khói ngay giây phút cô đẩy cánh cửa kính nặng nề bước vào phòng họp mang tên Thanh Đảo.

Cô khựng lại, nụ cười trên môi Valentina tắt ngóm.

Giữa căn phòng rộng lớn, Jlack đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, hắn chống cằm với đôi mắt thâm trầm đầy vẻ tính toán đang khóa chặt lấy cô. Valentina bối rối đến mức theo bản năng lùi lại một bước, khép cửa lại một cách chậm chạp.

“Ủa đúng phòng rồi mà ta. Ủa sao thằng chả lại ở đây? Hay người giống người ta. Ủa mà sao giống vậy được. ủa phải không ta?”, đầu cô đặt ra một ngàn câu hỏi vì sao.

Cô vội vàng chạy đến bàn lễ tân, giọng hơi lạc đi:

“Chị ơi, phòng kia là phòng Thanh Đảo phải không ạ, hôm nay em có hẹn tới đây để phỏng vấn ạ?”

Chị lễ tân nhìn cô niềm nở nói:

“Đúng rồi em. Giám đốc sẽ đích thân phỏng vấn em. Em vào đi Giám đốc ngồi sẵn ở trong rồi.”

Chữ “Giám đốc” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tin của cô. Valentina hít một hơi thật sâu và đẩy cửa bước vào.

“Em không định phỏng vấn à?” – Giọng Jlack trầm thấp vang lên mang theo vẻ trêu ngươi không hề che giấu.

Cô ấp úng và lúng túng bước vào với vẻ khép nép.

Buổi phỏng vấn diễn ra như một màn tra tấn tâm lý đầy tinh vi. Jlack đặt ra những câu hỏi hết sức hiển nhiên dành cho cô gái nhỏ đang cố gắng gồng lên để che giấu đi sự rụt rè và bão tố trong lòng:

“Tại sao em lại chọn công ty này?”, “Mục tiêu của em khi đến đây làm việc là gì?”.

Valentina nghiến răng, lòng thầm gào thét: “Thằng cha này đang làm cái trò mèo điên gì vậy. Chẳng phải chả mời mình đến đây làm hay sao mà còn hỏi như thật?”.

Nhưng vì trong phòng có camera và máy thu âm nên cô chỉ biết nghiến răng nuốt giận và trả lời một cách máy móc trong sự lúng túng tột độ.

Jlack nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của cô, đôi môi hắn khẽ cười. Hắn bắt đầu lật cuốn Portfolio của cô, ngón tay thon dài lướt qua từng bản vẽ với vẻ mặt đăm chiêu đầy phán xét. Valentina nhìn hắn, thầm nhủ trong đầu:

“Ủa hồi xưa thằng chả học IT mà, sao tự dưng lại làm bất động sản vậy. rồi lướt lướt vậy chứ có hiểu gì mà bày đặt trời?”

Không kìm được suy nghĩ của mình, cô khẽ nói với giọng đầy mỉa mai:

“Anh hiểu gì không mà coi dữ vậy?”

Đột nhiên Jlack dừng lại ở một trang bản vẽ, hắn chỉ tay vào một đồ án trên trường của cô:

“Ai chỉ em vẽ cái ranh quy hoạch như này vậy? Thầy cô nào dạy em mà để sai cả kiến thức vậy hả?”

Valentina đỏ mặt tía tai vì tự ái, cô bối rối phản kháng:

“Cái đó lúc đó em lỡ tay làm sai tí thôi!”

Jlack đột nhiên đứng dậy. Thân hình cao lớn lực lưỡng của hắn như bao phủ lấy cô tạo ra một áp lực khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Hắn tiến sát lại gần cô đến mức có thể cảm nhận được hương gỗ trầm mạnh mẽ tỏa ra từ hắn.

“Trong xây dựng em sai một li là đ một dặm. Em định nói chữ ‘lỡ’ đó với chủ đầu tư à? Sai lầm của em là sai lầm trả giá bằng xương máu và tiền bạc, hiểu không?”

Cô như cứng họng. Sự bối rối bị thay thế bởi một chút thán phục không cam lòng. Người đàn ông trước mắt cô không còn là gã thiếu gia Jlack tinh quái thời cô còn đi học mà giờ đây đã là vị giám đốc sắc sảo, chuyên nghiệp đến đáng sợ.

Hắn khép Portfolio của cô lại rồi buông một câu kết luận lạnh lùng trước khi bước ra khỏi phòng:

“Cũng được, không quá xuất sắc. Dù gì công ty này cũng không tuyển người về thiết kế, em còn quá non nớt để đi gọi thầu cùng anh. Nên thôi mỗi ngày ngồi cạnh anh làm bài trên trường đi rồi nhận lương. Coi như anh bỏ tiền ra mua một ‘bình hoa’ biết vẽ về cho văn phòng thêm sinh động vậy.”

Câu nói của anh như cú tát vào sự tự tôn có chút kiêu ngạo của cô. Anh để cô ngồi lại một mình trong phòng với tâm trí có chút hoang mang và tức giận về anh.


Những ngày sau đó, văn phòng Giám đốc không còn là nơi làm việc yên tĩnh mà biến thành một “chiến trường” ngầm đầy ngột ngạt. Valentina chính thức nhậm chức thực tập sinh nhưng thay vì ngồi ở góc phòng yên tĩnh cho lính mới, cô lại bị Jlack “áp giải” ngồi ngay sát cạnh bàn mình.

Ngồi ở vị trí này, cô bất đắc dĩ trở thành nhân chứng cho những cuộc thương thảo đầy ranh ma và lách luật của anh.

Cô căm ghét cái cách đôi môi mỏng ấy nhả ra những từ ngữ sắc lẹm để chèn ép đối thủ, ghét cái vẻ ngạo nghễ coi trời bằng vung khi anh thản nhiên lách qua những kẽ hở của luật thầu để chiếm ưu thế. Trong mắt cô Jlack giống như một con sói già đầy sự mưu mô trong giới thương trường.

Thế nhưng khốn khổ thay lý trí của cô càng bài xích bao nhiêu thì bản năng lại phản bội bấy nhiêu. Mỗi khi văn phòng rơi vào im lặng, ánh mắt cô lại vô thức trượt khỏi màn hình máy tính lén lút dừng lại trên góc nghiêng nam tính của vị sếp quyền lực ngồi cạnh cô. Dưới ánh đèn văn phòng lạnh lẽo, đường xương quai hàm của anh sắc sảo và cứng cáp như được tạc từ đá cẩm thạch. Hàng mi che khuất đôi mắt thâm trầm khi anh tập trung phê duyệt hồ sơ tạo nên một vẻ tĩnh lặng đầy quyến rũ.

Đôi lúc anh nới lỏng nút áo để lộ yết hầu khẽ chuyển động khi nói chuyện với đối tác qua điện thoại, những lúc ấy tim cô như hẫng đi một nhịp, cô tự sỉ nhục chính mình:

“Minh sao vậy trời…Phải lòng ai thì phải lòng chứ phải lòng thằng chả là chết rồi. Không được đâu…”

Vậy mà lồng ngực cô vẫn phập phồng không yên, hơi thở trở nên gấp gáp chỉ vì mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi vị của quyền lực đang tỏa ra từ anh. Cô giống như một tấm lụa mỏng dù cố gắng giữ lấy sự thanh cao nhưng lại không ngừng bị cuốn vào cơn lốc xoáy mang tên Jlack.

Mọi chuyện vốn đã ngột ngạt lại càng trở nên căng thẳng khi Bangx xuất hiện.

Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài gai góc đầy sát khí của Jlack, Bangx như một làn gió mới thổi vào văn phòng Giám đốc khô khan. Anh là Giám đốc dự án tài năng với phong thái lịch lãm, ga lăng và đặc biệt là luôn dành cho Valentina sự ưu tiên đầy dịu dàng.

Mỗi khi Bangx khẽ cúi người bên cạnh bàn làm việc của cô để hướng dẫn các thông số kỹ thuật khó, Valentina lại cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi. Cô vô thức mỉm cười với ánh mắt đầy sự tin tưởng, một cảm xúc mà cô chưa bao giờ để lộ trước mặt Jlack.

“Bản vẽ này em làm ok lắm, tối nay cả team đi ăn chung với nhau, em có đi cung không anh chở đi luôn?” – Giọng anh Bangx ấm áp vang lên, bàn tay anh vô tình khẽ chạm vào cạnh bàn.

Valentina ngước lên định đáp lời nhưng đột nhiên cô cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy cả căn phòng.

Đằng sau tấm của kính trong suốt, Jlack đang đứng đó nhìn vào nụ cười mà Valentina vừa dành cho Bangx. Sự chiếm hữu ích kỷ trong máu anh trỗi dậy khiến anh phải lao tới để tách sự gần gũi “ngứa mắt” ấy ra.

Jlack liên tục kiếm cớ để cô phải tăng ca, có những đêm cả tòa nhà chỉ còn lại hai người dưới ánh đèn trắng nhợt.

“Dự án này sai một con số trong hợp đồng thầu, em kiểm tra lại đi.”

Jlack lạnh lùng ra lệnh co cô mặc dù anh đã giải quyết xong hết từ lâu. Anh chỉ muốn giữ cô lại và muốn thấy bóng dáng Valentina quẩn quanh trong tầm mắt chỉ để thỏa mãn cảm giác rằng cô đang thuộc về thế giới của riêng của mình.

Quay về Chương 1
Đọc tiếp Chương 3

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

Chương

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

❮ Quay lại Trang chủ

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+. Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Ngày đăng

: 11/3/2026
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Những ngày chờ đợi tiếp theo đối với Valentina như một sự hành xác ngọt ngào. Cô nhận được email xác nhận phỏng vấn tại phòng họp mang tên “Thanh Đảo”. Nhìn dòng chữ ấy, cô không nhịn được mà mỉm cười: “Phòng tên Thanh Đảo mới chịu cơ”.

Ngày phỏng vấn cuối cùng cũng đã đến, cô rũ bỏ vẻ ngoài quyến rũ của mình, bắt đầu diện lên bộ đồ công sở được cắt may tinh tế và thanh lịch. Cô tập cười trước gương đến hàng chục lần, cô cố gắng xây dựng hình ảnh của một nữ kiến trúc sư trẻ chuyên nghiệp và đầy tự tin.

Thế nhưng mọi sự chuẩn bị ấy tan thành mây khói ngay giây phút cô đẩy cánh cửa kính nặng nề bước vào phòng họp mang tên Thanh Đảo.

Cô khựng lại, nụ cười trên môi Valentina tắt ngóm.

Giữa căn phòng rộng lớn, Jlack đang ngồi chễm chệ ở vị trí chủ tọa, hắn chống cằm với đôi mắt thâm trầm đầy vẻ tính toán đang khóa chặt lấy cô. Valentina bối rối đến mức theo bản năng lùi lại một bước, khép cửa lại một cách chậm chạp.

“Ủa đúng phòng rồi mà ta. Ủa sao thằng chả lại ở đây? Hay người giống người ta. Ủa mà sao giống vậy được. ủa phải không ta?”, đầu cô đặt ra một ngàn câu hỏi vì sao.

Cô vội vàng chạy đến bàn lễ tân, giọng hơi lạc đi:

“Chị ơi, phòng kia là phòng Thanh Đảo phải không ạ, hôm nay em có hẹn tới đây để phỏng vấn ạ?”

Chị lễ tân nhìn cô niềm nở nói:

“Đúng rồi em. Giám đốc sẽ đích thân phỏng vấn em. Em vào đi Giám đốc ngồi sẵn ở trong rồi.”

Chữ “Giám đốc” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự tin của cô. Valentina hít một hơi thật sâu và đẩy cửa bước vào.

“Em không định phỏng vấn à?” – Giọng Jlack trầm thấp vang lên mang theo vẻ trêu ngươi không hề che giấu.

Cô ấp úng và lúng túng bước vào với vẻ khép nép.

Buổi phỏng vấn diễn ra như một màn tra tấn tâm lý đầy tinh vi. Jlack đặt ra những câu hỏi hết sức hiển nhiên dành cho cô gái nhỏ đang cố gắng gồng lên để che giấu đi sự rụt rè và bão tố trong lòng:

“Tại sao em lại chọn công ty này?”, “Mục tiêu của em khi đến đây làm việc là gì?”.

Valentina nghiến răng, lòng thầm gào thét: “Thằng cha này đang làm cái trò mèo điên gì vậy. Chẳng phải chả mời mình đến đây làm hay sao mà còn hỏi như thật?”.

Nhưng vì trong phòng có camera và máy thu âm nên cô chỉ biết nghiến răng nuốt giận và trả lời một cách máy móc trong sự lúng túng tột độ.

Jlack nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của cô, đôi môi hắn khẽ cười. Hắn bắt đầu lật cuốn Portfolio của cô, ngón tay thon dài lướt qua từng bản vẽ với vẻ mặt đăm chiêu đầy phán xét. Valentina nhìn hắn, thầm nhủ trong đầu:

“Ủa hồi xưa thằng chả học IT mà, sao tự dưng lại làm bất động sản vậy. rồi lướt lướt vậy chứ có hiểu gì mà bày đặt trời?”

Không kìm được suy nghĩ của mình, cô khẽ nói với giọng đầy mỉa mai:

“Anh hiểu gì không mà coi dữ vậy?”

Đột nhiên Jlack dừng lại ở một trang bản vẽ, hắn chỉ tay vào một đồ án trên trường của cô:

“Ai chỉ em vẽ cái ranh quy hoạch như này vậy? Thầy cô nào dạy em mà để sai cả kiến thức vậy hả?”

Valentina đỏ mặt tía tai vì tự ái, cô bối rối phản kháng:

“Cái đó lúc đó em lỡ tay làm sai tí thôi!”

Jlack đột nhiên đứng dậy. Thân hình cao lớn lực lưỡng của hắn như bao phủ lấy cô tạo ra một áp lực khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Hắn tiến sát lại gần cô đến mức có thể cảm nhận được hương gỗ trầm mạnh mẽ tỏa ra từ hắn.

“Trong xây dựng em sai một li là đ một dặm. Em định nói chữ ‘lỡ’ đó với chủ đầu tư à? Sai lầm của em là sai lầm trả giá bằng xương máu và tiền bạc, hiểu không?”

Cô như cứng họng. Sự bối rối bị thay thế bởi một chút thán phục không cam lòng. Người đàn ông trước mắt cô không còn là gã thiếu gia Jlack tinh quái thời cô còn đi học mà giờ đây đã là vị giám đốc sắc sảo, chuyên nghiệp đến đáng sợ.

Hắn khép Portfolio của cô lại rồi buông một câu kết luận lạnh lùng trước khi bước ra khỏi phòng:

“Cũng được, không quá xuất sắc. Dù gì công ty này cũng không tuyển người về thiết kế, em còn quá non nớt để đi gọi thầu cùng anh. Nên thôi mỗi ngày ngồi cạnh anh làm bài trên trường đi rồi nhận lương. Coi như anh bỏ tiền ra mua một ‘bình hoa’ biết vẽ về cho văn phòng thêm sinh động vậy.”

Câu nói của anh như cú tát vào sự tự tôn có chút kiêu ngạo của cô. Anh để cô ngồi lại một mình trong phòng với tâm trí có chút hoang mang và tức giận về anh.


Những ngày sau đó, văn phòng Giám đốc không còn là nơi làm việc yên tĩnh mà biến thành một “chiến trường” ngầm đầy ngột ngạt. Valentina chính thức nhậm chức thực tập sinh nhưng thay vì ngồi ở góc phòng yên tĩnh cho lính mới, cô lại bị Jlack “áp giải” ngồi ngay sát cạnh bàn mình.

Ngồi ở vị trí này, cô bất đắc dĩ trở thành nhân chứng cho những cuộc thương thảo đầy ranh ma và lách luật của anh.

Cô căm ghét cái cách đôi môi mỏng ấy nhả ra những từ ngữ sắc lẹm để chèn ép đối thủ, ghét cái vẻ ngạo nghễ coi trời bằng vung khi anh thản nhiên lách qua những kẽ hở của luật thầu để chiếm ưu thế. Trong mắt cô Jlack giống như một con sói già đầy sự mưu mô trong giới thương trường.

Thế nhưng khốn khổ thay lý trí của cô càng bài xích bao nhiêu thì bản năng lại phản bội bấy nhiêu. Mỗi khi văn phòng rơi vào im lặng, ánh mắt cô lại vô thức trượt khỏi màn hình máy tính lén lút dừng lại trên góc nghiêng nam tính của vị sếp quyền lực ngồi cạnh cô. Dưới ánh đèn văn phòng lạnh lẽo, đường xương quai hàm của anh sắc sảo và cứng cáp như được tạc từ đá cẩm thạch. Hàng mi che khuất đôi mắt thâm trầm khi anh tập trung phê duyệt hồ sơ tạo nên một vẻ tĩnh lặng đầy quyến rũ.

Đôi lúc anh nới lỏng nút áo để lộ yết hầu khẽ chuyển động khi nói chuyện với đối tác qua điện thoại, những lúc ấy tim cô như hẫng đi một nhịp, cô tự sỉ nhục chính mình:

“Minh sao vậy trời…Phải lòng ai thì phải lòng chứ phải lòng thằng chả là chết rồi. Không được đâu…”

Vậy mà lồng ngực cô vẫn phập phồng không yên, hơi thở trở nên gấp gáp chỉ vì mùi hương gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi vị của quyền lực đang tỏa ra từ anh. Cô giống như một tấm lụa mỏng dù cố gắng giữ lấy sự thanh cao nhưng lại không ngừng bị cuốn vào cơn lốc xoáy mang tên Jlack.

Mọi chuyện vốn đã ngột ngạt lại càng trở nên căng thẳng khi Bangx xuất hiện.

Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài gai góc đầy sát khí của Jlack, Bangx như một làn gió mới thổi vào văn phòng Giám đốc khô khan. Anh là Giám đốc dự án tài năng với phong thái lịch lãm, ga lăng và đặc biệt là luôn dành cho Valentina sự ưu tiên đầy dịu dàng.

Mỗi khi Bangx khẽ cúi người bên cạnh bàn làm việc của cô để hướng dẫn các thông số kỹ thuật khó, Valentina lại cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hẳn đi. Cô vô thức mỉm cười với ánh mắt đầy sự tin tưởng, một cảm xúc mà cô chưa bao giờ để lộ trước mặt Jlack.

“Bản vẽ này em làm ok lắm, tối nay cả team đi ăn chung với nhau, em có đi cung không anh chở đi luôn?” – Giọng anh Bangx ấm áp vang lên, bàn tay anh vô tình khẽ chạm vào cạnh bàn.

Valentina ngước lên định đáp lời nhưng đột nhiên cô cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy cả căn phòng.

Đằng sau tấm của kính trong suốt, Jlack đang đứng đó nhìn vào nụ cười mà Valentina vừa dành cho Bangx. Sự chiếm hữu ích kỷ trong máu anh trỗi dậy khiến anh phải lao tới để tách sự gần gũi “ngứa mắt” ấy ra.

Jlack liên tục kiếm cớ để cô phải tăng ca, có những đêm cả tòa nhà chỉ còn lại hai người dưới ánh đèn trắng nhợt.

“Dự án này sai một con số trong hợp đồng thầu, em kiểm tra lại đi.”

Jlack lạnh lùng ra lệnh co cô mặc dù anh đã giải quyết xong hết từ lâu. Anh chỉ muốn giữ cô lại và muốn thấy bóng dáng Valentina quẩn quanh trong tầm mắt chỉ để thỏa mãn cảm giác rằng cô đang thuộc về thế giới của riêng của mình.

Quay về Chương 1
Đọc tiếp Chương 3

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

  • Subscribe Subscribed
    • Công ty Cổ phần Bất động sản Phú Khải Land
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • Công ty Cổ phần Bất động sản Phú Khải Land
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Copy shortlink
    • Report this content
    • View post in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar