Sau khi tát Bangx và bỏ lại hắn ta cùng những lời thanh minh hèn nhát, Valentina trở về phòng và đóng chặt cửa lại, cô tựa lưng vào cánh cửa gỗ dày và trượt dần xuống sàn nhà. Cảm giác lúc này không phải là sự giận dữ bùng nổ nữa mà nó là một sự trống rỗng đến cùng cực, cô nhẹ nhàng đưa bàn tay vừa tát Bangx lên nhìn lòng bàn tay vẫn còn đỏ ửng và hơi run. Cô không chỉ tát anh mà cô còn đang tát vào chính sự ngây thơ và lòng tự trọng bị chà đạp của mình.
Cô nhìn vào chiếc gương ở bàn trang điểm, trong gương giờ đây cô thấy mình không còn là nàng thực tập sinh kiêu kỳ luôn tự mãn với những lời tán tỉnh xung quanh nữa mà chỉ còn lại một cô gái với đôi mắt sưng mọng, nhòe nhoẹt vết mascara và bộ đồ ngủ xộc xệch sau một đêm thức trắng canh chừng sự phản bội.
“Mình đã làm cái gì vậy?” – Cô vừa nghĩ vừa khóc nấc lên trong đau đớn.
Sự hối hận bắt đầu gặm nhấm cô, cô nhớ về những lần mình mập mờ với Bangx và tận hưởng sự chiều chuộng của anh ta như một lẽ đương nhiên trong khi tâm trí vẫn luôn xao động trước Jlack. Cô nhận ra mình đã quá phóng túng, cô thấy mình đã luôn coi tình cảm như một trò chơi, cô luôn nghĩ mình là kẻ cầm trịch trong chuyện tình yêu nhưng hóa ra cô chỉ là một đứa trẻ dại khờ đang đứng giữa những con sói già đời đơn độc.
Vừa nghĩ nước mắt cô vừa lăn dài trên má.
Valentina quyết định đứng dậy và bước vào phòng tắm, cô để làn nước lạnh buốt xối thẳng vào đỉnh đầu với hy vọng cái lạnh sẽ làm tê liệt đi nỗi đau và sự ghê tởm đang cuộn trào trong cô. Cô đã tắm rất lâu và chà xát làn da như muốn tẩy sạch mọi ký ức về hơi ấm của Bangx, về cái nhìn chiếm hữu của Jlack và cả sự lẳng lơ của Phuox.
Tắm xong, cô bước ra sấy khô tóc, bắt đầu thoa dầu dưỡng tóc và mở vali ra nhìn một lượt, đôi mắt cô dừng lại ở chiếc đầm hoa nhí màu đỏ sậm được thiết kế trễ vai với phần tay bồng mềm mại, đây là chiếc váy mà cô thích nhất, cô cầm nó lên ngắm nghía một hồi rồi mặc nó lên người. Hôm nay cô chọn nó không phải để diện cho ai xem mà cô muốn mặc để nhắc nhở bản thân mình rằng dù có tan vỡ thì cô vẫn phải là một đóa hoa rực rỡ và có giá trị.
Nghĩ xong cô dặm lại một chút phấn nhẹ nhàng và tô lại chút son đỏ cho gương mặt bớt phần nhợt nhạt. Nước mắt vẫn còn lưng tròng nơi khóe mắt nhưng ánh nhìn của cô đã dần trở nên kiên định hơn. Valentina khẽ thở hắt ra một hơi, cố đẩy lùi cảm giác nghẹn đắng vẫn còn âm ỉ trong lồng ngực.
Cô nhẹ nhàng bước ra ban công, đôi bàn tay mảnh mai bám chặt vào lan can sắt lạnh lẽo. Trước mắt cô là bãi biển Tam Á trải dài với dải cát trắng mịn màng như một dải lụa mềm, nơi sóng biển đang vỗ rì rào dưới ánh mặt trời gay gắt tạo nên một mặt biển lấp lánh ánh bạc đẹp đến mê hồn và cũng đầy vẻ bao dung. Cái rực rỡ của thiên nhiên đã thôi thúc Valentina phải bước ra khỏi bốn bức tường ngột ngạt này để bình tâm trở lại sau những suy nghĩ bộn bề.
Cô xoay người và cầm lấy đôi boots bước ra khỏi phòng. Từng bước chân của cô đi qua hành lang vắng lặng của khách sạn rồi lại lướt qua sảnh chờ sang trọng lặng lẽ như một nhành hoa vừa đi qua cơn bão. Vừa rời khỏi sảnh chính, hơi nóng của cát và vị mặn của gió biển lập tức dẫn lối cho cô tìm về phía không gian bao la của bãi cát dài ven bờ vịnh Á Long.
Tiếng sóng vỗ rì rào nghe cứ như một lời thú tội, từng nhịp sóng vỗ vào bờ rồi tan biến như đang gột rửa đi những sai lầm, những sự phóng túng mà cô đã vô tình vướng phải suốt bao lâu nay. Valentina dừng lại và chậm rãi tháo đôi boots ra để đôi chân trần trắng ngần lần đầu tiên trong ngày được chạm vào lớp cát mịn màng và ấm áp ấy. Cảm giác cái ấm của mặt trời phả lên từ mặt cát khiến cô thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Cô tiến dần về phía mép nước và bước dần xuống làn nước biển mát lạnh, tà váy hoa đỏ bồng bềnh dập dềnh theo từng đợt sóng tràn vào khiến sắc đỏ rực rỡ hòa quyện cùng sắc xanh của đại dương tạo nên một vẻ đẹp của người con gái vừa kiêu kỳ lại vừa u buồn giữa không gian bao la.
“Mình sai thật rồi…” – Ý nghĩ ấy thốt lên trong đầu như một sự thừa nhận cay đắng và đau đớn như nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cô. Valentina đứng lặng giữa làn nước biển mát lạnh nhưng tâm hồn lại như đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa của sự tự ghê tởm.
Nội tâm cô lúc này chẳng khác nào một chiến trường đổ nát, cô tự hỏi từ bao giờ mình lại trở nên rẻ rúng như thế? Nhìn lại quãng thời gian ở Thượng Hải, cô thấy mình như một kẻ mộng du trong sự phù phiếm lúc nào cũng khát khao được yêu thương, được bảo vệ nhưng lại chọn cách đón nhận nó bằng một thái độ hời hợt và buông thả.
Cô đã nhầm tưởng rằng việc có nhiều người đàn ông vây quanh, việc đứng giữa sự tranh giành của Bangx và ánh mắt chiếm hữu của Jlack là minh chứng cho quyền năng của phái đẹp, nhưng chính cái tát sáng nay đã tát thẳng vào sự ảo tưởng đó. Cô nhận ra cái gọi là “quyền lực” bấy lâu nay thực chất chỉ là một sự phóng túng nhân danh tình yêu và cô bắt đầu nhận ra giá trị của một người phụ nữ không phải tính bằng số lượng những gã đàn ông sẵn sàng quỳ dưới chân mình mà nó nằm ở sự dứt khoát trong trái tim và phẩm giá không thể xâm phạm của chính mình.
Cô cứ thầm rủa xả bản thân. Cô bắt đầu muốn gột rửa cái danh xưng “công chúa nhỏ” đầy mỉa mai mà những người đàn ông ban phát cho cô như một đặc quyền của tình yêu và dục vọng.
Valentina siết chặt đôi bàn tay lại, ánh mắt nhìn thẳng ra đường chân trời rực nắng. Cô muốn học cách trưởng thành, học cách độc lập để một ngày nào đó khi đứng trước bất kỳ ai, cô có thể ngẩng cao đầu vì giá trị nội tại của chính mình chứ không phải vì cái danh xưng “bóng hồng” bên cạnh một gã đàn ông quyền lực nào đó.
Tà váy đỏ vẫn dập dềnh trên sóng nhưng trái tim cô đã không còn như ngày hôm qua.


