Lúc nà, ở ban công phòng 402, Valentina đang đứng lặng người giữa gió biển lồng lộng. Cô không ngủ được. Cảm giác ấm nóng từ lồng ngực Jlack chiều nay vẫn còn ám ảnh cô khiến cô vừa bối rối vừa cảm thấy tội lỗi với Bangx. Valentina nhẹ nhàng bước ra ban công để hít thở và hy vọng cái lạnh của đêm sẽ giúp mình tỉnh táo hơn.
Nhưng rồi đôi mắt cô đóng đinh vào ban công phòng 405 ở phía đối diện. Qua lớp rèm voan mỏng, cô thấy bóng một người đàn ông đang ngồi gục đầu bên mép giường, dù chỉ là cái bóng lờ mờ nhưng cô vẫn nhận ra đó chính là Bangx, và rồi cô nhìn thấy một bóng người phụ nữ thanh mảnh, uyển chuyển tiến lại gần. Cô ta quàng tay qua cổ anh, bóng của họ quấn lấy nhau, môi chạm môi rồi từ từ ngã nhào xuống giường. Những cử động ân ái, những cái vuốt ve được phóng đại trên tấm rèm trắng như những nhát dao đâm thẳng vào tim Valentina.
Cô đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi tái nhợt không thốt nên lời. Niềm tin và cả sự tôn thờ về một “bờ vai vững chãi” mà cô dành cho Bangx bỗng chốc tan thành mây khói.
Giữa lúc đó, Jlack đang đi lại trong phòng 401 ngay cạnh bên để giải quyết một cuộc gọi khẩn với đối tác. Giọng anh trầm thấp, đầy uy lực:
“Tôi đã nói rồi, dự án ở Singapore không được phép có sai sót…”
Bước chân anh bỗng khựng lại khi đi qua cửa ban công. Anh nhìn thấy cảnh tượng ở phòng 405 và thấy cái bóng lưng nhỏ bé, cô độc của Valentina ở ban công bên cạnh. Jlack cúp máy không một lời từ biệt đối tác rồi bước thẳng ra ban công, không gian giữa hai người chỉ ngăn cách bởi một tấm kính mờ hơi đục vì sương đêm.
“Valentina…” – Giọng anh khàn đặc chứa đựng một sự xót xa hiếm thấy.
Valentina giật mình quay sang, khi thấy ánh mắt thâm trầm nhưng đầy bao dung của Jlack, mọi hàng phòng thủ của cô như sụp đổ hoàn toàn. Nước mắt vốn đã kìm nén nãy giờ bỗng tuôn rơi lã chã trên gương mặt xinh đẹp. Cô không chỉ hận Bangx vì anh ta đã phản bội mà cô còn hận chính mình vì đã đặt niềm tin sai chỗ.
“Em…không sao… Anh kệ em đi.” – Cô nói trong tiếng nấc rồi chạy vào phòng, đóng sầm cửa ban công lại như muốn trốn chạy khỏi sự thật tàn khốc kia.
Jlack đứng lại giữa bóng đêm, tay siết chặt lan can đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh nhìn chằm chằm vào cái bóng ân ái ghê tởm ở phòng 405 rồi đôi mắt lóe lên một tia sáng tàn nhẫn.
“Là tự cậu đã tự tay đào mồ chôn mình. Từ giây phút này, Valentina sẽ không bao giờ thuộc về cậu nữa.”
Đêm Tam Á hôm ấy dài như vô tận, Valentina vùi mình vào lớp chăn dày mặc cho những nấc nghẹn làm lồng ngực đau nhói. Bỗng có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cùng với giọng nói trầm thấp qua cánh cửa gỗ của Jlack:
“Em có ổn không?”
Nhưng sự kiêu hãnh cuối cùng của một cô gái trẻ không cho phép cô để anh thấy mình trong bộ dạng thảm hại này, cô nghẹn ngào nói trong tiếng nấc:
“Anh về phòng đi… Em muốn yên tĩnh một chút, em muốn ở một mình”
Jlack im lặng hồi lâu phía sau cánh cửa và buông lại một câu trước khi bước chân rời đi:
“Em ngủ ngon nhé.” Và đúng như một liều thuốc an thần cực mạnh, sự hiện diện của anh dù chỉ qua một bức tường cũng khiến cô dần thiếp đi vì kiệt sức giữa những giọt nước mắt chưa kịp khô.
Ánh nắng chói chang của ngày hôm sau tràn qua rèm cửa nhưng nó không làm Valentina thấy ấm áp hơn. Cô thức dậy với đôi mắt sưng mọng, đầu óc trống rỗng như một vùng hoang mạc. Theo bản năng đau đớn, cô lại bước ra ban công và thấy rèm phòng 405 đã được kéo ra hết cỡ để lộ một không gian trống trơn. Cô đoán Bangx đã xuống sảnh hoặc đi uống cà phê sớm để xóa tan cơn say và những tàn dư sau một đêm thác loạn.
Khoảng 30 phút sau, cô thấy bóng dáng Bangx xuất hiện trở lại trong phòng. Valentina không suy nghĩ thêm một giây nào nữa vội khoác chiếc áo sơ mi mỏng bên ngoài bộ đồ ngủ rồi chạy như bay xuống cầu thang, băng qua sảnh resort sang trọng để sang tòa nhà đối diện. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì yêu mà vì sự phẫn nộ cần một lời xác thực cuối cùng.
Cô đứng trước phòng 405 với hơi thở dồn dập, bàn tay run rẩy gõ mạnh lên cánh cửa gỗ: Cộc! Cộc! Cộc!
Cánh cửa vừa hé mở, mùi hương quen thuộc của Bangx quyện với mùi sữa tắm nam tính xộc thẳng vào mũi cô, nhưng giờ đây thứ mùi hương này lại khiến cô cảm thấy buồn nôn. Bangx hiện diện với chiếc áo sơ mi trắng khoác hờ trên vai chỉ kịp cài vội hai chiếc cúc ở bụng để lộ khuôn ngực vạm vỡ. Gương mặt anh lộ rõ vẻ hốt hoảng, xanh xao và đầy tội lỗi khi thấy Valentina đứng đó.
“Valentina… sao em lại sang đây giờ này? Anh… anh định lát nữa sẽ qua chỗ em…” – Bangx ấp úng nói, cánh tay theo thói quen định đưa lên vuốt tóc cô nhưng cô đã né tránh một cách ghê tởm và dị nghị.
Valentina không nhìn vào mắt anh bởi cô sợ sẽ thấy sự hèn nhát của chính bản thân mình trong đó. Bỗng ánh mắt cô như đóng đinh vào vùng da ngay sát xương quai xanh bên trái của anh. Ở đó thấp thoáng sau lớp áo một dấu hickey đỏ ửng, thậm chí hơi tím tái vì sự cuồng nhiệt đầy mưu mô của Phuox hiện lên mồn một. Nó không chỉ là một vết bầm mà nó còn là con dấu đóng lên bản án tử hình cho mọi tình cảm mập mờ bấy lâu nay giữa cô và Bangx.
Bangx nhận ra ánh mắt của cô đang nhìn vào dấu vết đó, anh hốt hoảng đưa tay lên che cổ áo và định cài nốt những chiếc cúc còn lại trong vô vọng:
“Không…, không phải như em nghĩ đâu. Tối qua anh say quá nên…”
Chát!
Một tiếng tát nảy lửa, khô khốc vang vọng khắp hành lang yên tĩnh của khách sạn. Valentina tát anh bằng sự sụp đổ của một niềm tin kéo dài từ Thượng Hải đến tận đây. Bàn tay cô run lên đỏ ửng vì đau nhưng cái đau đó chẳng thấm thía gì so với sự sỉ nhục mà cô đang phải chịu đựng.
“Anh không nhớ gì sao? Nhưng vết tích trên người anh thì nhớ rất rõ đó!” – Giọng cô nghẹn lại đầy cay đắng.
“Anh nói anh yêu em, anh thương em, anh chăm sóc em nhưng hóa ra anh cũng chỉ là hạng đàn ông dễ dãi như bao thằng đàn ông khác thôi.“
Nói xong Valentina quay lưng đi thẳng, bước chân lảo đảo trên hành lang dài dằng dặc nhưng vô cùng dứt khoát. Bangx đứng chôn chân tại cửa phòng nhìn theo bóng lưng cô gái mình yêu đang rời xa mãi mãi, trong lòng anh rất muốn đuổi theo cô nhưng cái dấu vết trên ngực như một gông cùm giữ chặt chân anh lại tại đó và chấp nhận kết thúc với cô mãi mãi.


