Tối hôm đó, công ty tổ chứ một bữa tiệc tối ngay trên bãi cát mịn ven biển Tam Á. Sau màn cưỡi ngựa đầy phô trương quyền lực của Jlack và Valentina, không khí giữa “mối tình tay ba” này bỗng trở nên căng thẳng tột độ. Bangx ngồi một góc ở quầy bar lộ thiên với gương mặt lầm lì và đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông khi hình ảnh Valentina nép trong lòng Jlack cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một thước phim tra tấn.
Phuox đứng từ xa khẽ nhấp một ngụm rượu vang, đôi mắt cáo cong lên đầy vẻ đắc thắng. Cô ta biết đây chính là thời cơ vàng để ra đòn với người đàn ông đang yếu đuối ngồi ở đó, Phuox chậm rãi tiến về phía Bangx.
Cô ta không vội vã vồ vập mà dừng lại bên cạnh, gọi một ly Martini rồi thong thả quan sát biển đêm. Sau vài phút im lặng đầy ý đồ Phuox mới khẽ xoay người cùng với giọng nói dịu dàng nhưng sắc lẹm vang lên:
“Hôm nay anh lại ngồi đây uống rượu một mình à? Nhìn anh lúc này như kiểu vừa bị cướp mất báu vật ngay trước mắt mà không thể làm gì được ấy nhỉ.”
Bangx giật mình quay sang nhìn Phuox với nụ cười nhạt đầy vẻ cay đắng:
“Em có vẻ thích quan tâm đến chuyện của người khác quá nhỉ?”
Phuox không hề nao núng mà thậm chí cô ta còn cầm ly rượu của mình lên rồi khẽ chạm vào ly của Bangx tạo nên một tiếng tinh trong trẻo, cô ta nghiêng đầu để làn tóc dài chạm nhẹ vào cánh tay anh và hờ hững nói với hơi thở nồng nàn vị rượu phả vào không gian:
“Em không quan tâm đến chuyện của người khác, em chỉ đang quan tâm đến anh thôi. Em thấy tiếc cho anh. Một người đàn ông ấm áp như anh lại đang bị một cô gái thực tập sinh xoay như chong chóng. Anh nhìn mà xem…” – Phuox hất cằm về phía dãy bàn vip nơi Jlack đang điềm nhiên gắp thức ăn cho Valentina dưới những ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người
“Cô ấy có vẻ rất hưởng thụ sự che chở của Giám đốc quá. Liệu trong tim cô ấy, anh Bangx đang đứng ở vị trí nào vậy?”
Mỗi lời Phuox thốt ra như một mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng đang bị tổn thương sâu sắc của Bangx, cơn giận và sự tự ti khiến lý trí anh ta bắt đầu lu mờ. Anh nốc cạn ly rượu mạnh và nói với giọng khàn đặc:
“Anh không muốn nghe chuyện đó.”
“Vậy thì đừng nghe nữa, hãy hành động đi.” – Phuox tiến sát lại gần hơn, bàn tay thon dài khẽ đặt lên mu bàn tay Bangx với một sự đụng chạm đầy mời gọi
“Tại sao anh phải hành hạ bản thân vì một người không xứng đáng chứ? Đêm Tam Á còn dài mà rượu ở đây thì lại rất ngon, em cũng đang có chuyện buồn trong lòng. Anh có muốn uống chút rượu cùng em không?”
Cái sự khích bác đầy khéo léo của Phuox đã hoàn toàn đánh gục hàng phòng thủ cuối cùng của Bangx. Anh nhìn người phụ nữ quyến rũ đang công khai tán tỉnh mình rồi lại nhìn về phía Valentina.
“Được, uống thì uống.” – Bangx đứng dậy nắm lấy tay Phuox đi.
Phuox nở một nụ cười đắc thắng với đôi mắt lóe lên sự mưu mô đầy tàn nhẫn. Cô ta biết chắc rằng một khi đã lôi được Bangx đi vào đêm nay, cô ta sẽ không để anh trở về với trái tim nguyên vẹn dành cho Valentina nữa. Một cái bẫy ngọt ngào đã được giăng ra và Bangx trong cơn say của sự ghen tuông đã tự nguyện bước chân vào.
Tiếng nhạc xập xình từ bữa tiệc trên bãi biển Tam Á dần lùi xa, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng hơi thở nồng nặc mùi rượu của Bangx. Phuox dìu anh đi dọc theo hành lang trải thảm dày của khách sạn, thân hình cô ta dán chặt vào cánh tay anh. Bangx lúc này đã say nhưng cái say của anh không chỉ vì cồn mà còn vì sự uất ức, hình ảnh Jlack ôm chặt lấy Valentina trên lưng ngựa như một vết dao cứa vào lòng tự trọng của anh.
“Anh Bangx, tới phòng anh rồi…” – Phuox thì thầm với giọng nói ngọt tựa như rót mật vào tai. Cô ta khéo léo lấy thẻ từ trong túi quần anh và quẹt vào khóa điện từ ở tay nắm cửa, tiếng tạch khô khốc vang lên và cánh cửa phòng 405 hé mở ra.
Bên trong phòng, ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt ra một không gian mờ ảo đầy kích thích. Vừa vào phồng, cô ta lập tức đẩy Bangx xuống chiếc giường King-size êm ái rồi chậm rãi tiến lại gần khung cửa sổ sát đất. Cô ta liếc nhìn sang tòa nhà đối diện, nơi ban công phòng 402 của Valentina vẫn đang sáng đèn. Cô nở một nụ cười độc ác và cố tình không kéo lớp rèm vải dày mà chỉ kéo lại lớp rèm voan mỏng manh trắng muốt để dưới ánh đèn ngủ rực rỡ bên trong, mọi cử động sát mép giường sẽ được in bóng lên tấm rèm ấy như một vở kịch rối bóng đầy ám muội cho những kẻ ở ban công đối diện chiêm ngưỡng.
Cô ta bắt đầu tiến lại gần, đôi tay thon dài lướt nhẹ trên lồng ngực đang phập phồng của Bangx rồi khéo léo trườn lên người anh ấy. Trong cơn say nửa tỉnh nửa mê, lý trí của Bangx gần như bị tê liệt. Giữa trạng thái chập chờn của ý thức, mùi hương nồng nàn và mái tóc dài buông xõa của Phuox đang mơn trớn trên da thịt khiến anh nảy sinh một ảo giác tai hại. Anh nhắm nghiền mắt với gương mặt đau khổ và khao khát hiện lên rõ rệt, đôi môi mấp máy gọi khẽ cái tên mà anh đang tôn thờ trong tiềm thức: “Valentina…”
Chính sự nhầm tưởng ấy đã thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng sai lầm. Bangx lật người Phuox lại, vòng tay siết chặt lấy người phụ nữ trước mặt và đáp lại sự chủ động đầy mưu mô của Phuox bằng một sự cuồng nhiệt đầy bản năng.
Lúc này, toàn bộ “vở kịch” đồi bại ấy đang được trình chiếu một cách tàn nhẫn vì rèm vải dày không được kéo lại, chỉ còn lớp rèm voan trắng mỏng manh ngăn cách với thế giới bên ngoài nên ánh đèn ngủ rực rỡ từ phía sau đã biến hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau thành những bóng đen đặc quánh trong không gian vàng vọt, mờ ảo đầy sự mơ hồ.
Mọi cử động ân ái, từ cái ôm ghì siết hay những nụ hôn ngấu nghiến cho đến những nhịp điệu của da thịt, tất cả đều được in đậm lên tấm rèm cửa như một cuốn phim bóng tối đầy dục vọng. Nhìn từ ban công phía đối diện, cái bóng của họ như được phóng đại lên, rung động theo từng hơi thở dồn dập làm phơi bày trọn vẹn sự phản bội ngay dưới tầm mắt của Valentina. Những đường nét uốn lượn của người phụ nữ và sự mạnh bạo của người đàn ông quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh nhức nhối, thiêu đốt chút hy vọng cuối cùng của người đang đứng lặng câm giữa gió biển đêm lạnh lẽo ở phía đối diện.




![Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé](https://vertelcorp.com/wp-content/uploads/2026/03/5676890534-1.png?w=958)


