Thượng Hải những ngày chớm hè bắt đầu phả vào lòng người cái không khí ngột ngạt của những dự án gối đầu nhau, của những bản vẽ sửa đi sửa lại đến mệt nhoài. Giữa lúc tinh thần của nhân viên đang chạm đáy, một thông báo nội bộ từ văn phòng Giám đốc bất ngờ xuất hiện trên bảng điện tử sảnh chính như một gáo nước mát cho tất cả mọi người:
“Chuyến Team Building 4 ngày 3 đêm tại bờ biển Tam Á”.
Valentina khựng lại trước dòng tin nhắn trên group chat của phòng ban, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc khi đang lướt nhanh danh sách tham gia, tim cô bỗng hẫng một nhịp khi thấy tên mình nằm chễm chệ ngay dưới cái tên quyền lực nhất phòng là anh Jlack.
Cảm giác ngổn ngang bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí cô, Valentina biết rất rõ rằng ở công ty này thực tập sinh không được tham gia vào những chuyến đi theo diện Team Building chính thức của dự án điểm. Cô chỉ là một thực tập sinh mới vào làm chưa bao lâu, dấu chân trên công trường còn chưa kịp ráo bụi vậy mà lại có tên trong danh sách ưu tiên này. Cô chợt cảm thấy đây không đơn thuần chỉ là một chuyến đi chơi mà đây là một sự đặc cách đầy “ngang ngược” nhưng cũng vô cùng trìu mến mà Jlack dành cho cô. Cô vừa cảm thấy hãnh diện vì sự quan tâm âm thầm đó lại vừa thấy sợ hãi trước những ánh mắt tò mò, soi mói của mọi người đang xì xào sau lưng.
Tay cô siết chặt quai chiếc túi xách khiến lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cô bắt đầu tự hỏi chính mình một cách e dè:
“Anh Jlack đang định làm gì vậy? Đưa một thực tập sinh như mình đi giữa toàn những vị trưởng phòng, giám đốc… Chẳng lẽ anh ấy lại muốn giở trò gì à?”
Đúng lúc đó tiếng ting từ thang máy vang lên khô khốc, Jlack bước ra với phong thái đỉnh đạc và lạnh lùng như một vị quân vương đang sải bước kiểm soát lãnh thổ của mình. Chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu cùng gương mặt không chút biểu cảm khiến không gian sảnh bỗng chốc im bặt. Anh không hề liếc nhìn về phía Valentina dù cô đang đứng ngay đó, anh bắt đầu nói một cách dõng dạc trước toàn thể nhân viên:
“Chuyến đi này là để mọi người tái tạo lại năng lượng làm việc của mình. Hy vọng là mọi người sẽ cảm thấy thoải mái. Còn về những nhân sự trực thuộc dự án thì tôi sẽ trực tiếp giám sát.”
Khi thốt ra câu “trực tiếp giám sát”, ánh mắt anh vô tình hay hữu ý lướt qua Valentina trong một tích tắc. Đó là một cái nhìn lạnh lùng như băng nhưng lại chứa đựng một ám hiệu rực lửa mà chỉ mình cô mới có thể cảm nhận được. Nó như một lời cảnh cáo cũng như một lời hứa hẹn rằng anh ấy đã dọn sẵn con đường này cho cô và chuẩn bị đưa cô vào một “trận đồ” mới tại vùng biển nhiệt đới Tam Á.
Khi đoàn xe dừng trước khách sạn 5 sao lộng lẫy bậc nhất Tam Á, cái nắng vàng rực và mùi muối biển mặn mòi lập tức bao vây lấy cả đoàn. Jlack không để bộ phận hành chính nhúng tay vào việc chia phòng cho nhóm nòng cốt mà anh lập tức cầm sấp thẻ từ, gương mặt không chút biểu cảm khi phân phối “vị trí chiến lược” và nói:
“Phòng 402, Valentina. Phòng 401 là của anh.” – Jlack nói, chất giọng trầm thấp khiến những nhân viên xung quanh khẽ liếc nhìn nhau đầy ẩn ý. Anh tiếp tục lật một tấm thẻ khác với ánh mắt sắc lẹm bắn thẳng về phía Bangx đang đứng cách đó không xa:
“Anh Bangx, anh ở tòa đối diện nhé, phòng 405.”
Phân chia xong tất cả mọi người đều tản ra, người nào về phòng của người nấy.
Khi vừa bước vào phòng, Valentina mới rùng mình nhận ra sự “tàn nhẫn” trong cách sắp xếp của Jlack. Ban công phòng 402 của cô và 401 của anh chỉ cách nhau một tấm vách kính mờ mỏng manh. Chỉ cần bước ra ngoài, cô có thể nghe thấy cả tiếng bật lửa hay hơi thở của anh. Nhưng đáng sợ hơn là từ góc nhìn này, ban công phòng 405 của Bangx hiện lên mồn một ngay trước mắt như một màn hình lớn chiếu trực diện vào tầm mắt cô.
Jlack thong thả bước ra ban công phòng mình, tay nới lỏng chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên để lộ xương quai xanh nam tính, anh tựa lưng vào lan can khẽ nhướn mày nhìn sang Valentina đang đứng chết lặng ở ban công bên cạnh:
“View đẹp không? Ở đây em có thể thấy mọi thứ… anh cũng vậy.”
Câu nói đầy ẩn ý khiến Valentina lạnh sống lưng, cô cảm thấy anh ấy không chỉ ở canh giữ cô mà còn đang ép cô phải đứng ở vị trí “giám sát” chính người đàn ông mà cô đang mập mờ. Jlack đã dựng lên một chiếc lồng kính mà ở đó, mọi hành vi lén lút đều sẽ phơi bày dưới ánh mặt trời Tam Á.
Thế nhưng giữa lúc ván cờ giữa Jlack và Bangx đang diễn ra trong thầm lặng, một biến số đầy mưu mô bất ngờ ập đến làm xáo trộn mọi toan tính của Jlack. Đó là sự xuất hiện của Phuox.
Phuox không phải nhân viên chính thức của công ty mà cô đi theo diện người thân của trưởng phòng báo giá thầu của công ty, cô ấy là em gái của trưởng phòng. Phuox sở hữu vẻ đẹp sắc sảo theo kiểu thành thị hiện đại và luôn toát ra một thứ tham vọng không thèm che giấu. Ngay từ những giây phút đầu tiên tại sân bay Thượng Hải, khi mọi người còn đang bận rộn làm thủ tục check-in thì đôi mắt mang hình dáng “mắt cáo” đầy ranh mãnh của cô ta đã ghim chặt vào Bangx. Trong mắt Phuox lúc ấy Bangx chính là mẫu đàn ông lý tưởng của cô khi vừa có sự phong trần, lịch thiệp lại vừa mang khí chất của một kẻ tự do, không có vợ, không có gia đình.
Với bản năng của một phụ nữ nhạy cảm và đầy kinh nghiệm, Phuox lập tức đánh hơi thấy bầu không khí “đặc quánh” xung quanh mối tình tay ba giữa Jlack, Valentina và Bangx. Cô ta thong thả quan sát, môi khẽ nhếch lên khi nhận ra sự mập mờ đầy kịch tính này.
Buổi chiều đầu tiên tại Tam Á, công ty tổ chức một bữa tiệc cocktail nhẹ ngay sát hồ bơi vô cực nhìn ra biển Á Long. Trong lúc tiếng nhạc Chill-out vang lên du dương, Phuox chọn cho mình một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh để lộ bờ vai trần trắng ngần dưới ánh hoàng hôn, cô ta thong thả tiến về phía Bangx đang đứng đơn độc ở một góc với gương mặt lộ rõ vẻ trầm tư và ghen tuông khi nhìn thấy Valentina đang bị Jlack giữ chặt bên cạnh để tiếp chuyện các đối tác cấp cao.
Phuox đứng sát vào Bangx, hương nước hoa nồng nàn của cô ta quyện vào gió biển phá tan sự tĩnh lặng của anh.
“Chào anh, em nghe danh anh đã lâu… không ngờ ngoài đời anh còn đẹp trai hơn cả những gì người ta đồn đại nữa.” – Phuox mở lời bằng một tông giọng trầm bổng đầy vẻ tán tỉnh.
Bangx khẽ giật mình, theo bản năng anh vẫn giữ nụ cười lịch thiệp của một quý ông và nói:
“Cảm ơn em. Anh không nghĩ mình lại nổi tiếng đến thế.”
Phuox không vội vã, cô ta nhấp một ngụm cocktail và đưa ánh mắt sắc lẹm lướt về phía Valentina rồi quay lại nhìn sâu vào mắt Bangx, nói với giọng nói pha chút mỉa mai đầy khêu gợi:
“Nhìn anh có vẻ không vui nhỉ? Một người đàn ông đầy bản lĩnh như anh sao lại phải đứng đây uống rượu một mình và nhìn ‘cô em thực tập sinh’ kia bị sếp lớn mang đi như một món đồ trang sức vậy? Thật sự… rất lãng phí và không công bằng cho anh chút nào.”
Lời nói của Phuox như một mũi kim đâm thẳng vào cái tôi đang bị tổn thương của Bangx. Anh nhìn về phía Valentina đang lúng túng giữa những câu chuyện kinh doanh của Jlack rồi lại nhìn sang người phụ nữ sắc sảo bên cạnh. Sự ghen tuông bị dồn nén từ sáng tới giờ khiến tâm trí anh xao động dữ dội.
Thấy Bangx im lặng, Phuox khẽ cười một nụ cười đầy mưu mô như đã nắm thóp được con mồi, cô ta bắt đầu tiến sát lại gần hơn để hơi thở phả nhẹ lên vành tai anh và nói:
“Sao nhìn anh bận lòng quá. Nếu anh cần gì ở em thì cứ nói em nhé.”
Nói xong Phuox xoay người kiêu kỳ bước đi, để lại Bangx với những suy nghĩ ngổn ngang và một khởi đầu đầy hiểm họa cho chuỗi ngày Team Building sắp tới. Cô ta không chỉ muốn chiếm lấy Bangx mà còn muốn chứng minh cho Valentina thấy rằng trong cuộc chơi này, sự thơ ngây của một thực tập sinh sẽ chẳng thể nào thắng nổi sự mưu mô của một kẻ sành sỏi như cô cả.
Chiều ngày thứ hai sẽ diễn ra cuộc thi bắn cung trên bãi cỏ rộng lớn nhìn ra biển, đây cũng là hoạt động được mọi người mong chờ nhất để gắn kết tình đoàn kết của nhân viên. Valentina xuất hiện với một bộ đồ cổ trang màu đỏ và trắng với đôi boots cao gót màu kem đầy kiêu kỳ.
Phuox thấy vậy liền che miệng cười khẩy và cố tình nói lớn để Bangx nghe thấy:
“Đi bắn cung mà mang boots cao gót sao? Chắc tiểu thư đây định lên sàn catwalk chứ không phải thi đấu rồi. Cẩn thận kẻo ngã nhé.”
Valentina không thèm đáp lời, cô nhẹ nhàng bước vào vị trí và cầm lấy cây cung bằng gỗ một cách chắc chắn. Ít ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài “bánh bèo” điệu đà kia là một cô gái được giáo dục khắt khe trong gia đình thượng lưu, từ nhỏ cô đã được cha mẹ cho đi học cưỡi ngựa, bắn cung và còn được cha mẹ thuê thầy về dạy múa kiếm để hun đúc khí chất nữ quyền. Valentina chẳng thèm bận tâm đến sự giễu cợt mà Phuox đang nhắm thẳng vào mình một cách khiêu khích, cô từ từ cầm cung lên với ánh mắt sắc lạnh, tư thế vững chãi như một nữ chiến thần.
Phập! Mũi tên đầu tiên găm thẳng vào hồng tâm trong sự ngỡ ngàng của toàn bộ nhân viên. Phập! Phập! Hai mũi tên tiếp theo chồng sát lên nhau ngay tâm đỏ.
Cả bãi cỏ im phăng phắc khiến Phuox tái mặt không nói nên lời. Bangx nhìn Valentina với ánh mắt rực cháy sự ngưỡng mộ, trong khi đó Jlack đứng phía sauvới đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy tự hào.
Để dập tắt hoàn toàn sự kiêu ngạo của Phuox, Valentina buông cung và đi thẳng về phía khu vực cưỡi ngựa ngay cạnh đó. Cô leo lên lưng con ngựa nâu cao lớn một cách điêu luyện mà không cần đến sự giúp đỡ của người quản trang, cô phi ngựa một vòng quanh bãi cỏ mặc cho tà áo và mái tóc bay ngược trong gió biển tạo nên một khí chất ngời ngời như nữ tướng.
Trong lúc mọi người còn đang trầm trồ, con ngựa bỗng dừng lại đột ngột theo hiệu lệnh của người quản ngựa. Jlack từ đâu bước tới, anh sắn cao ống tay áo sơ mi để lộ đôi cánh tay rắn chắc đầy gân mạnh mẽ, không đợi Valentina phản ứng anh dứt khoát leo lên ngựa và ngồi ngay sau lưng cô.
Bàn tay to lớn của anh vòng qua eo cô và nắm lấy dây cương, ép sát tấm lưng mảnh mai của Valentina vào lồng ngực vững chãi của mình.
“Cầm chắc dây cương để anh dạy em thế nào là tốc độ thực sự.” – Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến Valentina đỏ bừng mặt, xấu hổ muốn độn thổ trước bao nhiêu ánh mắt của đồng nghiệp đang đổ dồn vào.
Dưới sự điều khiển của Jlack con ngựa to lớn lại phi nước đại, lúc ấy Valentina cảm nhận rõ mồn một nhịp tim mạnh mẽ của anh khi áp vào lưng mình. Bangx nhìn thấy cảnh tượng ấy khiến cơn ghen tuông bùng lên dữ dội, anh cảm thấy bị xúc phạm và bị lép vế hoàn toàn trước sự chiếm hữu công khai của Jlack.




![Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé](https://vertelcorp.com/wp-content/uploads/2026/03/5676890534-1.png?w=958)


