Tóm tắt truyện
Chương
❮ Quay lại Trang chủ
  • Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

  • Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

  • Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

  • Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

  • Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

  • Chương 6: Bangx – Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ (Phần 1)

  • Chương 7 [18+]: Bangx – Bản Giao Hưởng Của Bản Năng (Phần 2)

  • Chương 8: Bangx – Góc Khuất Tội Lỗi Và Ngọn Lửa Phục Thù (Phần 3)

  • Chương 9: Hứa Hôn – Định Mệnh Gia Tộc (Phần 1)

  • Chương 10: Hứa Hôn – Nước Cờ Trong Đêm (Phần 2)

1 2
»
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Ngày đăng

: 15/3/2026

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+.
Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Khi chiếc đồng hồ trên tay Jlack vừa nhảy sang số 12, anh lập tức gập chiếc điện thoại lại và đứng dậy phủi nhẹ lớp bụi bám trên ống quần tây phẳng phiu.

“Đi ăn trưa thôi.” – Giọng anh vang lên trầm thấp và ngắn gọn.

Valentina như được nghe thấy tiếng chuông cứu rỗi linh hồn, mọi sự bướng bỉnh hay lòng tự trọng của cô đều đã bị cái nắng cháy da thịt ngoài kia nung chảy hoàn toàn. Cô mệt đến mức chẳng còn sức để nghĩ đến việc bắt taxi hay giữ khoảng cách với anh nữa. Nhìn con đường vắng vẻ đầy bụi đất bao quanh công trường cách xa trung tâm, cô chỉ biết lẳng lặng ôm túi xách ngoan ngoãn leo lên ghế phụ trong xe anh.

Chiếc xe lăn bánh và bắt đầu rẽ vào một con phố yên tĩnh hơn, nơi có một nhà hàng món Á mang phong cách Indochine đầy tinh tế. Ngay khoảnh khắc bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, luồng không khí điều hòa mát lạnh phả thẳng vào người Valentina khiến cô khẽ rùng mình, cảm giác như mọi tế bào đang héo rũ vì nắng nóng bỗng chốc được hồi sinh.

Jlack chọn một bàn ở góc khuất kín đáo và yên tĩnh, khi thấy gương mặt cô vẫn còn vương chút đỏ ửng vì nhiệt, đôi môi thì mím chặt ra vẻ “vẫn còn đang giận”, anh khẽ đẩy ly nước lọc về phía cô và hỏi bằng tông giọng nhẹ nhàng đến lạ thường:

“Em mệt lắm không?”

Cái sự ân cần đột ngột này khiến Valentina bất giác trùng xuống. Cô không thèm giữ kẽ nữa mà nói với giọng đầy vẻ hờn dỗi:

“Nóng muốn xỉu luôn á. Đi mà chẳng làm gì cứ ngồi không… Lãng phí thời gian thật sự.”

Jlack nghe xong không hề nổi giận, anh chậm rãi rót cho cô một chén trà thơm, gương mặt điềm tĩnh và thản nhiên giải thích như một người thầy đang truyền dạy đạo lý:

“Anh đưa em đi để em thấy thực tế khi đi đi làm nó vất vả như thế nào, làm xây dựng không chỉ cứ ngồi xem bản vẽ trên máy tính là xong. Em phải đi để mối có kinh nghiệm anh còn cho em đi gọi thầu với anh nữa. Sau này nhiều thứ trong công việc sẽ còn khắc nghiệt và khô khốc hơn thế này gấp nhiều lần, nếu chỉ có việc chịu nắng mà em còn không chịu nhiệt nổi thì làm sao sau này em đủ bản lĩnh để có thể làm chủ một công trình lớn được?”

Những lời nói nghe có vẻ “cao thượng” và đầy tâm huyết ấy lập tức có tác dụng với cô, cơn ấm ức trong lòng Valentina bỗng chốc tan biến và thay vào đó là một chút tự hổ thẹn trong lòng. Cô tự nhủ hóa ra anh nghiêm khắc là có lý do, là muốn tôi luyện cho cô thể mà cô lại nghĩ xấu anh là “đồ khùng”.

Cô ngước nhìn anh và thầm cảm kích vì sự chỉ dạy sâu xa này mà không hề hay biết mình vừa rơi vào cái bẫy tâm lý mà anh đã giăng ra.

Đúng lúc đó phục vụ bưng ra một ly nước ép dưa hấu mát lạnh, màu đỏ mọng rực rỡ với vài lá bạc hà xanh mướt bên trên khiến Valentina có chút sững sờ. Ở công ty cô vốn là người kín tiếng, sở thích về món nước dưa hấu cô chưa từng nói với ai kể cả Bangx, bình thường Bangx cũng chỉ biết mua cho cô cà phê hoặc trà sữa theo xu hướng giới trẻ thôi.

Cô nhìn ly nước rồi nhìn sang Jlack với đôi mắt tròn xoe kinh ngạc:

“Sao anh biết em thích uống nước ép dưa hấu hay quá vậy?”

Jlack chỉ nhướng mày, ánh mắt anh lúc này không còn sự vô cảm của một vị sếp mà tràn đầy sự sủng ái kín đáo, một thứ tình cảm đậm đặc đến mức có thể bóp nghẹt người đối diện. Anh không trả lời mà chỉ ra hiệu cho cô uống đi.

Valentina cầm ly nước và bắt đầu uống một cách nhẹ nhàng, vị ngọt thanh mát lạnh lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận cuống họng sảng khoái đến mức cô muốn reo lên. Cô vừa uống vừa tận hưởng, tâm trí hoàn toàn bị chinh phục bởi sự tinh tế của người đàn ông 34 tuổi này. Trong khi đó Jlack nhìn chằm chằm vào cái cách cô đang thỏa mãn với ly nước, môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý và thầm nghĩ trong đầu với vẻ ngạo nghễ của một kẻ đã nắm chắc phần thắng:

“Cứ ngoan thế này thì đâu có chuyện gì đâu…”


Bữa trưa kết thúc trong sự dịu lại hoàn toàn của Valentina, cô cảm thấy dễ chịu hơn và không còn vẻ xù lông như lúc sáng nữa. Jlack thanh toán rồi lịch thiệp mở cửa xe cho cô, chiếc xe sang trọng rời khỏi quán ăn và hòa vào dòng xe cộ ngược xuôi để trở về trung tâm Thượng Hải.

Trong không gian yên tĩnh của khoang xe, mùi nước hoa gỗ trầm của Jlack quyện với hương dưa hấu còn vương lại trên môi Valentina tạo nên một bầu không khí hoài niệm đến kỳ lạ. Jlack xoay vô lăng, ánh mắt anh chợt nhìn về phía trước nhưng tâm trí lại lùi về quá khứ, anh nhớ lại cái thời mà Valentina còn là một cô nữ sinh cấp 3 đầy mơ mộng còn anh đã là một người đàn ông trưởng thành, phong trần và lịch lãm.

Kýi ức ùa cứ về trong tâm trí anh như một cuốn phim ngắn vậy. Jlack vẫn còn nhớ rõ ngày ấy cô bé Valentina mới là người theo đuổi anh trước. Cô cứ mập mờ và quấn quýt lấy anh suốt cả một khoảng thời gian dài để rồi một buổi chiều hoàng hôn năm ấy, cô đứng trước mặt anh với gương mặt đỏ bừng nhưng đôi mắt thì rực sáng, thốt ra một câu nói mà đến giờ anh vẫn nhớ như in từng chữ:

“Chú đẹp trai quá… chú cho em gửi thanh xuân của em vào cuộc đời chú được không?”

Jlack nhớ lại lúc đó anh đã nhìn sâu vào đôi mắt non nớt ấy của cô rồi dứt khoát quay lưng, lúc ấy không phải vì anh không rung động mà vì anh hiểu rõ bản thân mình là một người đàn ông đầy dục vọng, nhu cầu và khát khao chiếm hữu trong anh quá lớn và mãnh liệt mà năm ấy Valentina vẫn còn học cấp ba, anh không dám chạm vào một cô gái chưa đầy 18 tuổi như cô được. Anh từ chối là để bảo vệ cô, để giữ cho cô sự vẹn nguyên trước một con thú dữ như anh nhưng cô bé ngày ấy lại quá ngây thơ và chẳng hiểu được chuyện đó, cô chỉ cảm thấy bị tổn thương và từ đó mang lòng hận anh cho đến khi được gặp lại anh.

Bất giác Jlack khẽ nhếch môi, anh phá tan bầu không khí im lặng trong xe bằng một câu hỏi đầy ẩn ý:

“Valentina… anh chợt nhớ ra lại chuyện cũ. Tại sao hồi đó em lại cố chấp muốn ‘gửi gắm thanh xuân’ cho một người như anh vậy?”

Valentina giật mình, hai má bỗng chốc nóng bừng khi nghe Jlack nhắc lại chuyện đã nhiều năm về trước. Cô không ngờ anh lại khơi lại cái kỷ niệm đáng xấu hổ nhất cuộc đời mình ra để nói ngay lúc này. Cô nhìn ra cửa sổ, lắp bắp một cách ngượng ngùng:

“Thì… thì tại lúc đó em còn nhỏ, suy nghĩ em chưa chín chắn…”

“Vậy à?” – Giọng Jlack trầm xuống, cảm giác có chút gì đó cưỡng ép nhưng lại vô cùng cuốn hút.

Cô im lặng một hồi lâu rồi nhỏ nhẹ nói:

“Vì anh là gu của em. Anh mang lại cảm giác có thể bảo vệ cho em, anh cho em một bờ vai vững chắc để em có thể dựa vào. Mặc dù… đôi khi em rất ghét anh và thấy anh rất đáng sợ nhưng ở bên anh, em luôn cảm thấy an toàn như được anh che chở và bảo vệ vậy… Chỉ là em không ngờ anh lại ‘phũ’ với em đến vậy thôi.”

Jlack im lặng một lúc, bàn tay anh siết nhẹ vô lăng, anh khẽ liếc nhìn cô gái đang bối rối bên cạnh rồi thong thả buông một câu hỏi khiến tim cô suýt nhảy khỏi lồng ngực:

“Vậy giờ em vẫn thấy anh là ‘gu’ của em sao? Vẫn cảm thấy an toàn khi ở cạnh anh hả?”

Valentina nghẹn lời, gương mặt cô đỏ lựng như quả cà chua chín. Cô bắt đầu nói tránh, tay vân vê gấu áo:

“Đâu ra vậy! Đó là chuyện từ thời em còn học cấp ba. Giờ anh đã là sếp của em, làm sao em dám nghĩ như vậy được, em chỉ thấy anh đáng sợ và hay làm khó em thôi. Anh đừng có mà tự luyến!”

Nhìn cái cách cô lúng túng trốn tránh, Jlack thầm nhận ra một sự thật ngọt ngào rằng thì ra cô vẫn còn phải lòng anh. Những sự phản kháng, trốn tránh hay việc cô tìm đến Bangx có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc để che đậy sự sợ hãi trước một tình cảm quá lớn dành cho Jlack hoặc có thể là cô sợ bị anh từ chối thêm một lần nữa.

Sự tôn trọng đối với người phụ nữ mình yêu khiến Jlack không muốn dồn cô vào đường cùng nên anh chỉ phì cười một tiếng trầm thấp đầy vẻ bao dung rồi không hỏi thêm gì nữa, anh chỉ tập trung lái xe đề trở về văn phòng.

Trong lòng Jlack lúc này là một sự vui sướng thầm lặng. Anh không còn vội vã vì anh biết trái tim cô vẫn còn chỗ cho anh, cộng thêm ván cờ hứa hôn đã sắp đặt xong xuôi ở Thanh Đảo khiến anh tin rằng ngày cô thực sự quay lại bên anh không còn xa nữa. Chiếc xe đen bóng lướt đi trong nắng chiều Thượng Hải chở theo một gã đi săn đang mỉm cười và một con mồi đang bối rối với chính trái tim của mình.

Quay về Chương 14
Đọc tiếp Chương 16

CHƯƠNG

Xem tất cả
Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Chương 6: Bangx – Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ (Phần 1)

Chương 6: Bangx – Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ (Phần 1)

Chương 7 [18+]: Bangx – Bản Giao Hưởng Của Bản Năng (Phần 2)

Chương 7 [18+]: Bangx – Bản Giao Hưởng Của Bản Năng (Phần 2)

Chương 8: Bangx – Góc Khuất Tội Lỗi Và Ngọn Lửa Phục Thù (Phần 3)

Chương 8: Bangx – Góc Khuất Tội Lỗi Và Ngọn Lửa Phục Thù (Phần 3)

Chương 9: Hứa Hôn – Định Mệnh Gia Tộc (Phần 1)

Chương 9: Hứa Hôn – Định Mệnh Gia Tộc (Phần 1)

Chương 10: Hứa Hôn – Nước Cờ Trong Đêm (Phần 2)

Chương 10: Hứa Hôn – Nước Cờ Trong Đêm (Phần 2)

Chương 11: Hứa Hôn – Cháu Muốn Cưới Con Gái Chú! (Phần 3)

Chương 11: Hứa Hôn – Cháu Muốn Cưới Con Gái Chú! (Phần 3)

Chương 12: Hứa Hôn – Món Quà Học Bổng (Phần 4)

Chương 12: Hứa Hôn – Món Quà Học Bổng (Phần 4)

Chương 14: Mật Ngọt Chốn Công Trường

Chương 14: Mật Ngọt Chốn Công Trường

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Chương 16: Team Building – Cánh Cung Nghiệt Ngã (Phần 1)

Chương 16: Team Building – Cánh Cung Nghiệt Ngã (Phần 1)

Chương 17: Team Building – “Vở Kịch Câm” Xé Lòng (Phần 2)

Chương 17: Team Building – “Vở Kịch Câm” Xé Lòng (Phần 2)

Chương 18: Team Building – Vết Rạn Dưới Ánh Đèn Mờ (Phần 3)

Chương 18: Team Building – Vết Rạn Dưới Ánh Đèn Mờ (Phần 3)

Chương 19: Team Building – Đóa Hoa Đỏ Giữa Bờ Vực Tỉnh Ngộ (Phần 4)

Chương 19: Team Building – Đóa Hoa Đỏ Giữa Bờ Vực Tỉnh Ngộ (Phần 4)

1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
14
15
16
17
18
19
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

Tóm tắt truyện
Chương
❮ Quay lại Trang chủ
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Ngày đăng

: 15/3/2026

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+.
Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Khi chiếc đồng hồ trên tay Jlack vừa nhảy sang số 12, anh lập tức gập chiếc điện thoại lại và đứng dậy phủi nhẹ lớp bụi bám trên ống quần tây phẳng phiu.

“Đi ăn trưa thôi.” – Giọng anh vang lên trầm thấp và ngắn gọn.

Valentina như được nghe thấy tiếng chuông cứu rỗi linh hồn, mọi sự bướng bỉnh hay lòng tự trọng của cô đều đã bị cái nắng cháy da thịt ngoài kia nung chảy hoàn toàn. Cô mệt đến mức chẳng còn sức để nghĩ đến việc bắt taxi hay giữ khoảng cách với anh nữa. Nhìn con đường vắng vẻ đầy bụi đất bao quanh công trường cách xa trung tâm, cô chỉ biết lẳng lặng ôm túi xách ngoan ngoãn leo lên ghế phụ trong xe anh.

Chiếc xe lăn bánh và bắt đầu rẽ vào một con phố yên tĩnh hơn, nơi có một nhà hàng món Á mang phong cách Indochine đầy tinh tế. Ngay khoảnh khắc bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, luồng không khí điều hòa mát lạnh phả thẳng vào người Valentina khiến cô khẽ rùng mình, cảm giác như mọi tế bào đang héo rũ vì nắng nóng bỗng chốc được hồi sinh.

Jlack chọn một bàn ở góc khuất kín đáo và yên tĩnh, khi thấy gương mặt cô vẫn còn vương chút đỏ ửng vì nhiệt, đôi môi thì mím chặt ra vẻ “vẫn còn đang giận”, anh khẽ đẩy ly nước lọc về phía cô và hỏi bằng tông giọng nhẹ nhàng đến lạ thường:

“Em mệt lắm không?”

Cái sự ân cần đột ngột này khiến Valentina bất giác trùng xuống. Cô không thèm giữ kẽ nữa mà nói với giọng đầy vẻ hờn dỗi:

“Nóng muốn xỉu luôn á. Đi mà chẳng làm gì cứ ngồi không… Lãng phí thời gian thật sự.”

Jlack nghe xong không hề nổi giận, anh chậm rãi rót cho cô một chén trà thơm, gương mặt điềm tĩnh và thản nhiên giải thích như một người thầy đang truyền dạy đạo lý:

“Anh đưa em đi để em thấy thực tế khi đi đi làm nó vất vả như thế nào, làm xây dựng không chỉ cứ ngồi xem bản vẽ trên máy tính là xong. Em phải đi để mối có kinh nghiệm anh còn cho em đi gọi thầu với anh nữa. Sau này nhiều thứ trong công việc sẽ còn khắc nghiệt và khô khốc hơn thế này gấp nhiều lần, nếu chỉ có việc chịu nắng mà em còn không chịu nhiệt nổi thì làm sao sau này em đủ bản lĩnh để có thể làm chủ một công trình lớn được?”

Những lời nói nghe có vẻ “cao thượng” và đầy tâm huyết ấy lập tức có tác dụng với cô, cơn ấm ức trong lòng Valentina bỗng chốc tan biến và thay vào đó là một chút tự hổ thẹn trong lòng. Cô tự nhủ hóa ra anh nghiêm khắc là có lý do, là muốn tôi luyện cho cô thể mà cô lại nghĩ xấu anh là “đồ khùng”.

Cô ngước nhìn anh và thầm cảm kích vì sự chỉ dạy sâu xa này mà không hề hay biết mình vừa rơi vào cái bẫy tâm lý mà anh đã giăng ra.

Đúng lúc đó phục vụ bưng ra một ly nước ép dưa hấu mát lạnh, màu đỏ mọng rực rỡ với vài lá bạc hà xanh mướt bên trên khiến Valentina có chút sững sờ. Ở công ty cô vốn là người kín tiếng, sở thích về món nước dưa hấu cô chưa từng nói với ai kể cả Bangx, bình thường Bangx cũng chỉ biết mua cho cô cà phê hoặc trà sữa theo xu hướng giới trẻ thôi.

Cô nhìn ly nước rồi nhìn sang Jlack với đôi mắt tròn xoe kinh ngạc:

“Sao anh biết em thích uống nước ép dưa hấu hay quá vậy?”

Jlack chỉ nhướng mày, ánh mắt anh lúc này không còn sự vô cảm của một vị sếp mà tràn đầy sự sủng ái kín đáo, một thứ tình cảm đậm đặc đến mức có thể bóp nghẹt người đối diện. Anh không trả lời mà chỉ ra hiệu cho cô uống đi.

Valentina cầm ly nước và bắt đầu uống một cách nhẹ nhàng, vị ngọt thanh mát lạnh lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận cuống họng sảng khoái đến mức cô muốn reo lên. Cô vừa uống vừa tận hưởng, tâm trí hoàn toàn bị chinh phục bởi sự tinh tế của người đàn ông 34 tuổi này. Trong khi đó Jlack nhìn chằm chằm vào cái cách cô đang thỏa mãn với ly nước, môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý và thầm nghĩ trong đầu với vẻ ngạo nghễ của một kẻ đã nắm chắc phần thắng:

“Cứ ngoan thế này thì đâu có chuyện gì đâu…”


Bữa trưa kết thúc trong sự dịu lại hoàn toàn của Valentina, cô cảm thấy dễ chịu hơn và không còn vẻ xù lông như lúc sáng nữa. Jlack thanh toán rồi lịch thiệp mở cửa xe cho cô, chiếc xe sang trọng rời khỏi quán ăn và hòa vào dòng xe cộ ngược xuôi để trở về trung tâm Thượng Hải.

Trong không gian yên tĩnh của khoang xe, mùi nước hoa gỗ trầm của Jlack quyện với hương dưa hấu còn vương lại trên môi Valentina tạo nên một bầu không khí hoài niệm đến kỳ lạ. Jlack xoay vô lăng, ánh mắt anh chợt nhìn về phía trước nhưng tâm trí lại lùi về quá khứ, anh nhớ lại cái thời mà Valentina còn là một cô nữ sinh cấp 3 đầy mơ mộng còn anh đã là một người đàn ông trưởng thành, phong trần và lịch lãm.

Kýi ức ùa cứ về trong tâm trí anh như một cuốn phim ngắn vậy. Jlack vẫn còn nhớ rõ ngày ấy cô bé Valentina mới là người theo đuổi anh trước. Cô cứ mập mờ và quấn quýt lấy anh suốt cả một khoảng thời gian dài để rồi một buổi chiều hoàng hôn năm ấy, cô đứng trước mặt anh với gương mặt đỏ bừng nhưng đôi mắt thì rực sáng, thốt ra một câu nói mà đến giờ anh vẫn nhớ như in từng chữ:

“Chú đẹp trai quá… chú cho em gửi thanh xuân của em vào cuộc đời chú được không?”

Jlack nhớ lại lúc đó anh đã nhìn sâu vào đôi mắt non nớt ấy của cô rồi dứt khoát quay lưng, lúc ấy không phải vì anh không rung động mà vì anh hiểu rõ bản thân mình là một người đàn ông đầy dục vọng, nhu cầu và khát khao chiếm hữu trong anh quá lớn và mãnh liệt mà năm ấy Valentina vẫn còn học cấp ba, anh không dám chạm vào một cô gái chưa đầy 18 tuổi như cô được. Anh từ chối là để bảo vệ cô, để giữ cho cô sự vẹn nguyên trước một con thú dữ như anh nhưng cô bé ngày ấy lại quá ngây thơ và chẳng hiểu được chuyện đó, cô chỉ cảm thấy bị tổn thương và từ đó mang lòng hận anh cho đến khi được gặp lại anh.

Bất giác Jlack khẽ nhếch môi, anh phá tan bầu không khí im lặng trong xe bằng một câu hỏi đầy ẩn ý:

“Valentina… anh chợt nhớ ra lại chuyện cũ. Tại sao hồi đó em lại cố chấp muốn ‘gửi gắm thanh xuân’ cho một người như anh vậy?”

Valentina giật mình, hai má bỗng chốc nóng bừng khi nghe Jlack nhắc lại chuyện đã nhiều năm về trước. Cô không ngờ anh lại khơi lại cái kỷ niệm đáng xấu hổ nhất cuộc đời mình ra để nói ngay lúc này. Cô nhìn ra cửa sổ, lắp bắp một cách ngượng ngùng:

“Thì… thì tại lúc đó em còn nhỏ, suy nghĩ em chưa chín chắn…”

“Vậy à?” – Giọng Jlack trầm xuống, cảm giác có chút gì đó cưỡng ép nhưng lại vô cùng cuốn hút.

Cô im lặng một hồi lâu rồi nhỏ nhẹ nói:

“Vì anh là gu của em. Anh mang lại cảm giác có thể bảo vệ cho em, anh cho em một bờ vai vững chắc để em có thể dựa vào. Mặc dù… đôi khi em rất ghét anh và thấy anh rất đáng sợ nhưng ở bên anh, em luôn cảm thấy an toàn như được anh che chở và bảo vệ vậy… Chỉ là em không ngờ anh lại ‘phũ’ với em đến vậy thôi.”

Jlack im lặng một lúc, bàn tay anh siết nhẹ vô lăng, anh khẽ liếc nhìn cô gái đang bối rối bên cạnh rồi thong thả buông một câu hỏi khiến tim cô suýt nhảy khỏi lồng ngực:

“Vậy giờ em vẫn thấy anh là ‘gu’ của em sao? Vẫn cảm thấy an toàn khi ở cạnh anh hả?”

Valentina nghẹn lời, gương mặt cô đỏ lựng như quả cà chua chín. Cô bắt đầu nói tránh, tay vân vê gấu áo:

“Đâu ra vậy! Đó là chuyện từ thời em còn học cấp ba. Giờ anh đã là sếp của em, làm sao em dám nghĩ như vậy được, em chỉ thấy anh đáng sợ và hay làm khó em thôi. Anh đừng có mà tự luyến!”

Nhìn cái cách cô lúng túng trốn tránh, Jlack thầm nhận ra một sự thật ngọt ngào rằng thì ra cô vẫn còn phải lòng anh. Những sự phản kháng, trốn tránh hay việc cô tìm đến Bangx có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc để che đậy sự sợ hãi trước một tình cảm quá lớn dành cho Jlack hoặc có thể là cô sợ bị anh từ chối thêm một lần nữa.

Sự tôn trọng đối với người phụ nữ mình yêu khiến Jlack không muốn dồn cô vào đường cùng nên anh chỉ phì cười một tiếng trầm thấp đầy vẻ bao dung rồi không hỏi thêm gì nữa, anh chỉ tập trung lái xe đề trở về văn phòng.

Trong lòng Jlack lúc này là một sự vui sướng thầm lặng. Anh không còn vội vã vì anh biết trái tim cô vẫn còn chỗ cho anh, cộng thêm ván cờ hứa hôn đã sắp đặt xong xuôi ở Thanh Đảo khiến anh tin rằng ngày cô thực sự quay lại bên anh không còn xa nữa. Chiếc xe đen bóng lướt đi trong nắng chiều Thượng Hải chở theo một gã đi săn đang mỉm cười và một con mồi đang bối rối với chính trái tim của mình.

Quay về Chương 14
Đọc tiếp Chương 16

CHƯƠNG

Xem tất cả
Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Chương 2: Màn Thực Tập Trớ Trêu

Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

Chương 3: Chú Ơi, Em Yêu Anh…

Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Chương 5: Mái Ấm Đi Mượn Của Kẻ Phản Bội

Chương 6: Bangx – Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ (Phần 1)

Chương 6: Bangx – Liều Thuốc Mê Của Tâm Hồn Vụn Vỡ (Phần 1)

Chương 7 [18+]: Bangx – Bản Giao Hưởng Của Bản Năng (Phần 2)

Chương 7 [18+]: Bangx – Bản Giao Hưởng Của Bản Năng (Phần 2)

Chương 8: Bangx – Góc Khuất Tội Lỗi Và Ngọn Lửa Phục Thù (Phần 3)

Chương 8: Bangx – Góc Khuất Tội Lỗi Và Ngọn Lửa Phục Thù (Phần 3)

Chương 9: Hứa Hôn – Định Mệnh Gia Tộc (Phần 1)

Chương 9: Hứa Hôn – Định Mệnh Gia Tộc (Phần 1)

Chương 10: Hứa Hôn – Nước Cờ Trong Đêm (Phần 2)

Chương 10: Hứa Hôn – Nước Cờ Trong Đêm (Phần 2)

Chương 11: Hứa Hôn – Cháu Muốn Cưới Con Gái Chú! (Phần 3)

Chương 11: Hứa Hôn – Cháu Muốn Cưới Con Gái Chú! (Phần 3)

Chương 12: Hứa Hôn – Món Quà Học Bổng (Phần 4)

Chương 12: Hứa Hôn – Món Quà Học Bổng (Phần 4)

Chương 14: Mật Ngọt Chốn Công Trường

Chương 14: Mật Ngọt Chốn Công Trường

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Chương 16: Team Building – Cánh Cung Nghiệt Ngã (Phần 1)

Chương 16: Team Building – Cánh Cung Nghiệt Ngã (Phần 1)

Chương 17: Team Building – “Vở Kịch Câm” Xé Lòng (Phần 2)

Chương 17: Team Building – “Vở Kịch Câm” Xé Lòng (Phần 2)

Chương 18: Team Building – Vết Rạn Dưới Ánh Đèn Mờ (Phần 3)

Chương 18: Team Building – Vết Rạn Dưới Ánh Đèn Mờ (Phần 3)

Chương 19: Team Building – Đóa Hoa Đỏ Giữa Bờ Vực Tỉnh Ngộ (Phần 4)

Chương 19: Team Building – Đóa Hoa Đỏ Giữa Bờ Vực Tỉnh Ngộ (Phần 4)

1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
14
15
16
17
18
19
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

Chương

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

❮ Quay lại Trang chủ

CẢNH BÁO NỘI DUNG:
Tác phẩm có chứa các tình tiết nhạy cảm, ngôn ngữ phóng khoáng và những phân cảnh ân ái 18+. Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước đọc. Nội dung chỉ dành cho đối tượng trên 18 tuổi.

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Ngày đăng

: 15/3/2026
  • Share using Native toolsShareCopied to clipboard
  • Share on Print (Opens in new window)Print
  • Share on Facebook (Opens in new window)Facebook

Chương 15: “Vừa Đấm Vừa Xoa”

Khi chiếc đồng hồ trên tay Jlack vừa nhảy sang số 12, anh lập tức gập chiếc điện thoại lại và đứng dậy phủi nhẹ lớp bụi bám trên ống quần tây phẳng phiu.

“Đi ăn trưa thôi.” – Giọng anh vang lên trầm thấp và ngắn gọn.

Valentina như được nghe thấy tiếng chuông cứu rỗi linh hồn, mọi sự bướng bỉnh hay lòng tự trọng của cô đều đã bị cái nắng cháy da thịt ngoài kia nung chảy hoàn toàn. Cô mệt đến mức chẳng còn sức để nghĩ đến việc bắt taxi hay giữ khoảng cách với anh nữa. Nhìn con đường vắng vẻ đầy bụi đất bao quanh công trường cách xa trung tâm, cô chỉ biết lẳng lặng ôm túi xách ngoan ngoãn leo lên ghế phụ trong xe anh.

Chiếc xe lăn bánh và bắt đầu rẽ vào một con phố yên tĩnh hơn, nơi có một nhà hàng món Á mang phong cách Indochine đầy tinh tế. Ngay khoảnh khắc bước qua cánh cửa gỗ nặng nề, luồng không khí điều hòa mát lạnh phả thẳng vào người Valentina khiến cô khẽ rùng mình, cảm giác như mọi tế bào đang héo rũ vì nắng nóng bỗng chốc được hồi sinh.

Jlack chọn một bàn ở góc khuất kín đáo và yên tĩnh, khi thấy gương mặt cô vẫn còn vương chút đỏ ửng vì nhiệt, đôi môi thì mím chặt ra vẻ “vẫn còn đang giận”, anh khẽ đẩy ly nước lọc về phía cô và hỏi bằng tông giọng nhẹ nhàng đến lạ thường:

“Em mệt lắm không?”

Cái sự ân cần đột ngột này khiến Valentina bất giác trùng xuống. Cô không thèm giữ kẽ nữa mà nói với giọng đầy vẻ hờn dỗi:

“Nóng muốn xỉu luôn á. Đi mà chẳng làm gì cứ ngồi không… Lãng phí thời gian thật sự.”

Jlack nghe xong không hề nổi giận, anh chậm rãi rót cho cô một chén trà thơm, gương mặt điềm tĩnh và thản nhiên giải thích như một người thầy đang truyền dạy đạo lý:

“Anh đưa em đi để em thấy thực tế khi đi đi làm nó vất vả như thế nào, làm xây dựng không chỉ cứ ngồi xem bản vẽ trên máy tính là xong. Em phải đi để mối có kinh nghiệm anh còn cho em đi gọi thầu với anh nữa. Sau này nhiều thứ trong công việc sẽ còn khắc nghiệt và khô khốc hơn thế này gấp nhiều lần, nếu chỉ có việc chịu nắng mà em còn không chịu nhiệt nổi thì làm sao sau này em đủ bản lĩnh để có thể làm chủ một công trình lớn được?”

Những lời nói nghe có vẻ “cao thượng” và đầy tâm huyết ấy lập tức có tác dụng với cô, cơn ấm ức trong lòng Valentina bỗng chốc tan biến và thay vào đó là một chút tự hổ thẹn trong lòng. Cô tự nhủ hóa ra anh nghiêm khắc là có lý do, là muốn tôi luyện cho cô thể mà cô lại nghĩ xấu anh là “đồ khùng”.

Cô ngước nhìn anh và thầm cảm kích vì sự chỉ dạy sâu xa này mà không hề hay biết mình vừa rơi vào cái bẫy tâm lý mà anh đã giăng ra.

Đúng lúc đó phục vụ bưng ra một ly nước ép dưa hấu mát lạnh, màu đỏ mọng rực rỡ với vài lá bạc hà xanh mướt bên trên khiến Valentina có chút sững sờ. Ở công ty cô vốn là người kín tiếng, sở thích về món nước dưa hấu cô chưa từng nói với ai kể cả Bangx, bình thường Bangx cũng chỉ biết mua cho cô cà phê hoặc trà sữa theo xu hướng giới trẻ thôi.

Cô nhìn ly nước rồi nhìn sang Jlack với đôi mắt tròn xoe kinh ngạc:

“Sao anh biết em thích uống nước ép dưa hấu hay quá vậy?”

Jlack chỉ nhướng mày, ánh mắt anh lúc này không còn sự vô cảm của một vị sếp mà tràn đầy sự sủng ái kín đáo, một thứ tình cảm đậm đặc đến mức có thể bóp nghẹt người đối diện. Anh không trả lời mà chỉ ra hiệu cho cô uống đi.

Valentina cầm ly nước và bắt đầu uống một cách nhẹ nhàng, vị ngọt thanh mát lạnh lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận cuống họng sảng khoái đến mức cô muốn reo lên. Cô vừa uống vừa tận hưởng, tâm trí hoàn toàn bị chinh phục bởi sự tinh tế của người đàn ông 34 tuổi này. Trong khi đó Jlack nhìn chằm chằm vào cái cách cô đang thỏa mãn với ly nước, môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý và thầm nghĩ trong đầu với vẻ ngạo nghễ của một kẻ đã nắm chắc phần thắng:

“Cứ ngoan thế này thì đâu có chuyện gì đâu…”


Bữa trưa kết thúc trong sự dịu lại hoàn toàn của Valentina, cô cảm thấy dễ chịu hơn và không còn vẻ xù lông như lúc sáng nữa. Jlack thanh toán rồi lịch thiệp mở cửa xe cho cô, chiếc xe sang trọng rời khỏi quán ăn và hòa vào dòng xe cộ ngược xuôi để trở về trung tâm Thượng Hải.

Trong không gian yên tĩnh của khoang xe, mùi nước hoa gỗ trầm của Jlack quyện với hương dưa hấu còn vương lại trên môi Valentina tạo nên một bầu không khí hoài niệm đến kỳ lạ. Jlack xoay vô lăng, ánh mắt anh chợt nhìn về phía trước nhưng tâm trí lại lùi về quá khứ, anh nhớ lại cái thời mà Valentina còn là một cô nữ sinh cấp 3 đầy mơ mộng còn anh đã là một người đàn ông trưởng thành, phong trần và lịch lãm.

Kýi ức ùa cứ về trong tâm trí anh như một cuốn phim ngắn vậy. Jlack vẫn còn nhớ rõ ngày ấy cô bé Valentina mới là người theo đuổi anh trước. Cô cứ mập mờ và quấn quýt lấy anh suốt cả một khoảng thời gian dài để rồi một buổi chiều hoàng hôn năm ấy, cô đứng trước mặt anh với gương mặt đỏ bừng nhưng đôi mắt thì rực sáng, thốt ra một câu nói mà đến giờ anh vẫn nhớ như in từng chữ:

“Chú đẹp trai quá… chú cho em gửi thanh xuân của em vào cuộc đời chú được không?”

Jlack nhớ lại lúc đó anh đã nhìn sâu vào đôi mắt non nớt ấy của cô rồi dứt khoát quay lưng, lúc ấy không phải vì anh không rung động mà vì anh hiểu rõ bản thân mình là một người đàn ông đầy dục vọng, nhu cầu và khát khao chiếm hữu trong anh quá lớn và mãnh liệt mà năm ấy Valentina vẫn còn học cấp ba, anh không dám chạm vào một cô gái chưa đầy 18 tuổi như cô được. Anh từ chối là để bảo vệ cô, để giữ cho cô sự vẹn nguyên trước một con thú dữ như anh nhưng cô bé ngày ấy lại quá ngây thơ và chẳng hiểu được chuyện đó, cô chỉ cảm thấy bị tổn thương và từ đó mang lòng hận anh cho đến khi được gặp lại anh.

Bất giác Jlack khẽ nhếch môi, anh phá tan bầu không khí im lặng trong xe bằng một câu hỏi đầy ẩn ý:

“Valentina… anh chợt nhớ ra lại chuyện cũ. Tại sao hồi đó em lại cố chấp muốn ‘gửi gắm thanh xuân’ cho một người như anh vậy?”

Valentina giật mình, hai má bỗng chốc nóng bừng khi nghe Jlack nhắc lại chuyện đã nhiều năm về trước. Cô không ngờ anh lại khơi lại cái kỷ niệm đáng xấu hổ nhất cuộc đời mình ra để nói ngay lúc này. Cô nhìn ra cửa sổ, lắp bắp một cách ngượng ngùng:

“Thì… thì tại lúc đó em còn nhỏ, suy nghĩ em chưa chín chắn…”

“Vậy à?” – Giọng Jlack trầm xuống, cảm giác có chút gì đó cưỡng ép nhưng lại vô cùng cuốn hút.

Cô im lặng một hồi lâu rồi nhỏ nhẹ nói:

“Vì anh là gu của em. Anh mang lại cảm giác có thể bảo vệ cho em, anh cho em một bờ vai vững chắc để em có thể dựa vào. Mặc dù… đôi khi em rất ghét anh và thấy anh rất đáng sợ nhưng ở bên anh, em luôn cảm thấy an toàn như được anh che chở và bảo vệ vậy… Chỉ là em không ngờ anh lại ‘phũ’ với em đến vậy thôi.”

Jlack im lặng một lúc, bàn tay anh siết nhẹ vô lăng, anh khẽ liếc nhìn cô gái đang bối rối bên cạnh rồi thong thả buông một câu hỏi khiến tim cô suýt nhảy khỏi lồng ngực:

“Vậy giờ em vẫn thấy anh là ‘gu’ của em sao? Vẫn cảm thấy an toàn khi ở cạnh anh hả?”

Valentina nghẹn lời, gương mặt cô đỏ lựng như quả cà chua chín. Cô bắt đầu nói tránh, tay vân vê gấu áo:

“Đâu ra vậy! Đó là chuyện từ thời em còn học cấp ba. Giờ anh đã là sếp của em, làm sao em dám nghĩ như vậy được, em chỉ thấy anh đáng sợ và hay làm khó em thôi. Anh đừng có mà tự luyến!”

Nhìn cái cách cô lúng túng trốn tránh, Jlack thầm nhận ra một sự thật ngọt ngào rằng thì ra cô vẫn còn phải lòng anh. Những sự phản kháng, trốn tránh hay việc cô tìm đến Bangx có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc để che đậy sự sợ hãi trước một tình cảm quá lớn dành cho Jlack hoặc có thể là cô sợ bị anh từ chối thêm một lần nữa.

Sự tôn trọng đối với người phụ nữ mình yêu khiến Jlack không muốn dồn cô vào đường cùng nên anh chỉ phì cười một tiếng trầm thấp đầy vẻ bao dung rồi không hỏi thêm gì nữa, anh chỉ tập trung lái xe đề trở về văn phòng.

Trong lòng Jlack lúc này là một sự vui sướng thầm lặng. Anh không còn vội vã vì anh biết trái tim cô vẫn còn chỗ cho anh, cộng thêm ván cờ hứa hôn đã sắp đặt xong xuôi ở Thanh Đảo khiến anh tin rằng ngày cô thực sự quay lại bên anh không còn xa nữa. Chiếc xe đen bóng lướt đi trong nắng chiều Thượng Hải chở theo một gã đi săn đang mỉm cười và một con mồi đang bối rối với chính trái tim của mình.

Quay về Chương 14
Đọc tiếp Chương 16

CHƯƠNG

Xem tất cả
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
14
15
16
17
18
19
Quay về Trang chủ

© 2026 DreamForge Entertainment LLC. Bảo lưu mọi quyền. Tác phẩm đã được đăng ký bản quyền chính thức. Mọi hành vi sao chép, trích dẫn hoặc đăng tải lại dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của chủ sở hữu đều là vi phạm pháp luật.

  • Subscribe Subscribed
    • Công ty Cổ phần Bất động sản Phú Khải Land
    • Already have a WordPress.com account? Log in now.
    • Công ty Cổ phần Bất động sản Phú Khải Land
    • Subscribe Subscribed
    • Sign up
    • Log in
    • Copy shortlink
    • Report this content
    • View post in Reader
    • Manage subscriptions
    • Collapse this bar