Sau khi rời khỏi biệt thự nhà họ Vương, bóng dáng Jlack khuất dần sau rặng phi lao già cỗi để lại sau lưng cái gật đầu đầy suy tư nhưng đã phần nào dịu đi của cha mẹ Valentina. Anh trở về khách sạn khi nắng chiều Thanh Đảo đã bắt đầu nhuộm một sắc đỏ rực như máu lên mặt biển mênh mông, những con sóng vỗ vào ghềnh đá như nhịp đập hối hả của một trái tim đầy tham vọng.
Vừa bước vào phòng, Jlack lập tức nới lỏng cà vạt và ném chiếc áo vest sang một bên rồi ngồi xuống bàn làm việc. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt góc cạnh biến anh trở thành một gã thợ săn thực thụ đang âm thầm dệt nên chiếc lưới nhung lụa tinh vi nhất dành cho người con gái anh yêu.
Jlack cầm điện thoại bắt đầu thực hiện hàng loạt cuộc gọi trong nước và quốc tế, anh không dùng giọng điệu của một kẻ xin xỏ mà anh nói với giọng điệu của một nhà tài trợ quyền lực:
“Chào Giáo sư Liu Chen, em đã xem qua chương trình thạc sĩ tại tại trường Politema do giáo sư đang dạy và em muốn nhờ giáo sư giúp em một chuyện mong giáo sư tạo điều kiện cho em. Hiện tại em đang cần một suất học bổng đặc biệt và mong muốn được giáo sư đích thân giám sát ạ.”
Ánh mắt anh sắc lạnh tập trung cao độ khi đàm phán với các mối quan hệ cấp cao trong ngành hàng không vũ trụ. Trong thâm tâm anh biết rõ Valentina không chỉ là một cô gái thông minh mà đối với anh cô còn là một đóa hồng đầy tự trọng. Để cô chấp nhận sự giúp đỡ này mà không cảm thấy bị xúc phạm thì anh phải biến nó thành một “ân huệ” danh giá nhưng thầm lặng thì cô mới cảm kích và chấp nhận nó.
“Bên em cần lộ trình học được thiết kế riêng biệt cho một em sinh viên, lịch trình phải linh hoạt tuyệt đối cho phép học online hoàn toàn phần lý thuyết để em ấy chỉ sang Singapore vào những đợt huấn luyện mô phỏng hoặc kỳ thi cuối khóa bắt buộc, mong thầy có thể suy xét và tạo điều kiện giúp em. Ngân sách tài trợ cho quỹ nghiên cứu của trường năm nay bên em sẽ tăng gấp đôi nên em mong giáo sư có thể đảm bảo cho em sinh viên này được tạo điều kiện tối đa về mặt thời gian và chương trình đào tạo ạ.”
Jlack vừa nói vừa gõ nhịp tay xuống bàn, một thói quen khi anh đang tính toán những bước đi chiến lược, anh cảm thấy mình còn thấu hiểu Valentina hơn cả chính cô hiểu bản thân mình.
Anh cho rằng chương trình kiến trúc tại đại học chính quy của cô vốn dĩ đã là một ngọn núi cao, cộng thêm áp lực công việc khổng lồ tại công ty nên nếu anh đưa cho cô một suất học bổng thông thường chắc chắn cô sẽ bị gục ngã vì kiệt sức. Anh không muốn phá hủy cô, anh muốn “nuôi dưỡng” cô theo cách của mình và anh muốn ước mơ hàng không kia không phải là gánh nặng mà là một sợi dây xích êm ái bằng tơ lụa để buộc chặt cô vào lòng, để cô gái ấy phải biết ơn và phụ thuộc vào anh vì anh là người duy nhất có thể bảo kê cho cô ở ngôi trường này.
Anh tiếp tục liên lạc với những người quen cũ trong giới chức hàng không và dặn dò kín kẽ về việc “chăm sóc đặc biệt” cho cái tên Valentina đó. Anh muốn đảm bảo rằng dù cô có vắng mặt trong một số buổi học thì điểm số và uy tín của cô vẫn được “bảo kê” trọn vẹn. Một sự ưu tiên tuyệt đối mà anh muốn dành cho cô.
Xong việc Jlack buông điện thoại xuống và tựa lưng vào ghế sofa, anh khẽ thở phào. Trong bóng tối của căn phòng chỉ còn độc nhất ánh đèn bàn hắt lại, bóng của anh đổ dài trên mặt sàn như một cái bóng khổng lồ đang bao trùm lấy tất cả. Anh khẽ nhấp một ngụm rượu vang và cảm nhận vị chát thấm dần nơi đầu lưỡi, lúc này anh thấy mình không chỉ là một vị cứu tinh hiện thực hóa ước mơ cho cô gái mình yêu mà còn tự thấy mình như một gã giăng bẫy đại tài, một “đấng minh quân” tàn nhẫn đang xây dựng một thiên đường nhỏ để giam cầm cô thiên thần nhỏ của mình.
Đêm Thanh Đảo dần về khuya, sự tĩnh lặng đặc quánh bao trùm lấy không gian sang trọng của căn phòng, chỉ còn tiếng rì rào của hệ thống điều hòa và ánh sáng xanh mờ ảo hắt ra từ màn hình laptop đang dang dở những con số. Jlack đứng bên cửa sổ sát đất, tay nâng ly rượu vang đỏ cùng với ánh mắt xa xăm đang nhìn xuống dải đèn lung linh uốn lượn dọc bờ biển như một con rồng lửa đang say ngủ, tâm trí anh bất giác nhớ về Valentina. Tâm trí anh như đang vượt qua ngàn trăm cây số để trôi dạt về phía Thượng Hải, nơi có người phụ nữ đang khiến anh phát điên.
Hình ảnh của cô hiện lên rõ mồn một trong tâm khảm anh. Anh nhớ cái vẻ kiêu kỳ đầy thách thức mỗi khi cô hất cằm đối diện với anh, anh nhớ sự bướng bỉnh ẩn sau đôi mắt trong veo khi nhìn anh và nhớ tới những khoảnh khắc cô ngước nhìn bầu trời với ánh mắt rực cháy khao khát như một ngọn lửa đam mê mà anh vừa dùng “quyền lực” của một kẻ đi săn để mua đứt từ tay cha mẹ cô.
Mặc dù cơn giận về chuyện của cô với Bangx ngày hôm đó vẫn còn âm ỉ và nhức nhối như một vết sẹo chưa lành mỗi khi anh hình dung cảnh cô nép mình vào vòng tay kẻ khác nhưng lúc này cảm giác cay đắng ấy được khỏa lấp bởi một sự đắc thắng ngạo nghễ đến tột cùng. Anh cảm thấy như mình đã nắm được “gót chân Achilles” của cô vì đã được gia đình cô ủng hộ, và anh biết rõ cô là một rất nghe lời và yêu thương cha mẹ mình nên chắc chắn cô sẽ không dám phản ứng và cãi lời cha mẹ cô khi gia đình nói về mối lương duyên này. Anh đã tự biến mình thành đấng cứu thế cho giấc mơ của cô mà cô không hề hay biết.
Jlack đặt ly rượu xuống bàn và chậm rãi cầm chiếc điện thoại lên, anh bắt đầu muốn “kiếm chuyện” với cô để nhắc nhở cô về sự hiện diện quyền lực của mình, anh muốn cô cảm nhận được rằng dù anh không ở Thượng Hải nhưng hơi thở của anh vẫn đang bao trùm lấy cuộc sống của cô.
Anh nhếch môi, ngón tay gõ nhanh một dòng tin nhắn đầy tính ra lệnh lạnh lùng và khô khốc như một bản án:
“Ngày mai 9 rưỡi có mặt ở sảnh T2 đi họp thầu dưới site với anh.”
Nhắn xong anh ném điện thoại lên nệm, mắt vẫn không rời khỏi màn hình đang tối đen. Một phút trôi qua, hai phút… Màn hình bỗng lóe sáng lên. Một dòng chữ ngắn ngủi hiện lên, đơn giản nhưng đầy sức nặng:
“Dạ.”
Nhìn chữ “Dạ” đầy cam chịu ấy Jlack bất giác bật cười thành tiếng. Tiếng cười trầm thấp và khàn đặc vang vọng trong không gian vắng lặng chứa đựng một thứ cảm xúc hỗn tạp, vừa có sự yêu chiều đến cực đoan lại vừa có vẻ đểu cáng của một kẻ đang nắm giữ toàn bộ quân cờ định mệnh trong tay.
“Ngoan thế” anh lẩm bẩm với đôi mắt rực sáng một vẻ chiếm hữu điên cuồng dưới ánh đèn mờ.
“Chắc em đang ghét anh lắm, vừa ghét vừa lo sợ lại vừa thắc mắc không biết ngày mai sẽ phải đối diện với anh thế nào chứ gì. Nhưng em yêu tội nghiệp của anh ơi… em đâu có ngờ người đang nhắn tin cho em đây sẽ là chồng của em đâu…”
Sống lưng Jlack chạy qua một luồng điện kích thích khi anh tưởng tượng ra viễn cảnh cô sẽ bàng hoàng đến thế nào khi cô nhận ra người đàn ông cô muốn trốn chạy nhất lại chính là “định mệnh” của cuộc đời cô. Anh sẽ khiến cô phải yêu anh thêm một lần nữa, phải quỳ gối xin lỗi và van nài sự tha thứ cho những giây phút “ngoài luồng” của cô. Anh muốn khiến cô nhận ra rằng dù cô có bay cao đến đâu trên bầu trời hàng không mà anh vừa ban phát thì cô cũng không bao giờ thoát khỏi được anh.
Bên ngoài đại dương Thanh Đảo gầm thét dữ dội, những con sóng bạc đầu cuồn cuộn vỗ mạnh vào ghềnh đá như muốn nuốt chửng tất cả vào lòng biển lạnh lẽo trong khi đó ở Thượng Hải, Valentina vẫn đang mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn không hay biết rằng mình đã chính thức trở thành “con mồi” quý giá nhất và chuẩn bị bị giam cầm trong chiếc lồng nhung lụa mà Jlack đã tỉ mỉ đan dệt suốt mấy ngày qua.




![Chương 4 [18+]: Cho Em Xin Một Đêm Anh Nhé](https://vertelcorp.com/wp-content/uploads/2026/03/5676890534-1.png?w=958)


