Trở về khách sạn sau buổi trà chiều tại nhà họ Vương nhưng lòng Jlack lại không hề cảm thấy nhẹ nhõm, anh bức bối tháo tung cúc áo sơ mi, ném chiếc cà vạt sang một bên rồi đứng lặng yên bên bàn làm việc cạnh ban công. Gió biển Thanh Đảo gần về đêm mang theo sự lạnh buốt nhưng nó không lạnh bằng cái nhìn sắc sảo mà anh đang tự dành cho chính mình.
Jlack nằm vật xuống chiếc giường lớn của khách sạn, đôi mắt dán chặt lên trần nhà và trầm tư suy nghĩ:
“Mình có thực sự muốn lấy vợ không?”
Với một người như Jlack, hôn nhân chưa bao giờ là kết quả của một tình yêu lãng mạn mơ hồ. Anh cho rằng hôn nhân là một sự đầu tư, một liên minh và đôi khi là một sự kiềm tỏa. Anh nhớ lại Valentina, một người con gái vừa mong manh nhưng lại vừa bướng bỉnh đến cực đoan, cô có sự kiêu ngạo của một tiểu thư khuê các nhưng lại dễ dàng sa chân vào những nồng nàn vụng trộm. Chính cái sự mâu thuẫn đó khiến anh vừa muốn bẻ gãy, vừa muốn bao bọc cô trong vòng tay của mình.
Anh cầm điện thoại và bắt đầu tìm kiếm thông tin về gia đình họ Vương một lần nữa. Anh không tìm kiếm những báo cáo tài chính khô khan như trước nữa mà giờ đây anh như đang xem lịch sử hình thành nên cái khí chất của Valentina như ngày hôm nay.
Anh nhận ra cô là một sản phẩm hoàn hảo của một gia đình nề nếp nhưng cũng đầy áp lực. Cha mẹ cô quá lương thiện, quá thành đạt khiến một cô gái đầy tự trọng như cô luôn cảm thấy cô độc trong chính sự bao bọc của họ. Đó là lý do cô lao vào vòng tay của những người đàn ông khác như một cách để khẳng định sự tồn tại riêng biệt của mình.
“Em không chỉ cần một người sếp, em cần một người chủ của cuộc đời mình,” Jlack vừa lẩm bẩm vừa thầm cười một nụ cười vừa đều cáng vừa thương hại lại pha chút tình yêu thương và vị tha.
Jlack cứ nằm suy nghĩ trằn trọc tới tận nửa đêm thì ngồi bật dậy, anh cần một sự xác tín cuối cùng từ phía gia đình mình. Anh quyết định nhấn số gọi cho cha mình.
“Ba, con đang ở Thanh Đảo. Lúc chiều con vừa gặp chú Vương xong” Jlack nói với giọng trầm đặc.
Ở đầu dây bên kia, ông Lâm có chút ngạc nhiên nhưng rồi cười khà khà:
“Thế à? Chú Vương mới từ Bắc Kinh về đúng không? Có chuyện gì mà nay con lại xuống thăm chú Vương thế?”
“Con hỏi chú Vương về tình bạn của ba với chú. Chú kể hồi đó ba với chú là bạn học rất thân với nhau.”
Ông Lâm thở dài một tiếng đầy hoài niệm:
“Đúng rồi. Ba quý chú Vương lắm, cả gia đình chú nữa. Gia đình bên đó nề nếp, trọng tình nghĩa lắm.”
“Còn Valentina thì sao ba…”
Ông lâm có chút bất ngờ khi thấy con trai mình hỏi về con gái của chú Vương, ông hơi phì cười và nói:
“Valentina hả… con bé đó nó cũng khí chất lắm. Mẹ con bà ấy coi con bé như con dâu từ khi nó còn chưa biết đi nữa. Nếu con tìm được người nào thay thế được vị trí của con bé trong mắt mẹ con thì ba đi đầu xuống đất.”
Jlack hơi phì vì đối với anh lời nói ấy của cha như một dấu mộc đóng chặt vào quyết định của anh. Trong không gian tĩnh mịch của đêm Thanh Đảo, Jlack tựa lưng vào thành ghế sofa, ánh mắt đăm đắm nhìn vào màn hình điện thoại đang hiện tên “Mẹ yêu”. Anh hít một hơi thật sâu, gạt đi những toan tính sắc lạnh của một thương nhân để trở về với tâm thế của một người con. Tiếng tút dài vang lên rồi dứt hẳn bằng giọng nói ấm áp nhưng đầy uy quyền của mẹ Jlack:
“Jlack đấy à? Muộn thế này rồi sao chưa ngủ, bộ Thượng Hải có chuyện gì khiến con trai của mẹ không ngủ được à?”
Jlack khẽ mỉm cười, giọng anh trầm xuống, từ tốn hơn thường ngày:
“Con không ở Thượng Hải. Con đang ở Thanh Đảo vừa từ nhà chú Vương về mẹ ạ.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng trong giây lát, rồi giọng bà Lâm trở nên hào hứng lạ kỳ:
” Ủa con ở Thanh Đảo à? Con trai của mẹ hôm nay lớn rồi còn biết đi thăm hỏi mọi người nữa.”
“Mẹ…” – Jlack ngắt lời, giọng anh chứa đựng sự nghiêm túc hiếm thấy.
“Con muốn hỏi thật lòng…. là mẹ thấy bé Valentina là người như thế nào? Con nghe chú Vương nói mẹ quý em ấy lắm nên mới hỏi mẹ, nghe đồn mẹ còn mua của vàng vì ẻm nữa à?”
Bà Lâm bất ngờ trong vài giây rồi bật cười, một điệu cười chứa đựng sự mãn nguyện của người phụ nữ đã nhìn thấu sự đời:
“Ừa, Mẹ thấy con bé ngoan với hiểu chuyện nên mẹ quý nó. Mà sao hôm nay con lại hỏi chuyện này… hay là con trai của mẹ có gì rồi.”
“Không, con chỉ là tò mò thôi” – Jlack ngập ngừng đáp.
Thấy con trai có vẻ hơi bối rối, bà Lâm đáp:
“Có gì đâu, giờ con cũng đã 34 tuổi rồi, con không tính lấy vợ đi à, mẹ muốn có cháu bế lắm rồi chứ chờ em con biết đến bao giờ nó mới lấy vợ”
Jlack ngập ngừng lúng túng hỏi mẹ: “Mẹ muốn con cưới em Valentina à?”
Bà Lâm phì cười và ân cần, từ tốn nói với con trai:
“Mẹ chỉ nói thế thôi. Chỉ là mẹ thấy nếu con để mất con bé thì con sẽ không tìm được người phụ nữ nào vừa hiểu chuyện vừa có thể cùng con đứng trên đỉnh cao mà vẫn giữ được cái tâm lương thiện như vậy đâu.”
Nói xong, Jlack kết thúc cuộc gọi với mẹ. Anh buông điện thoại, cảm giác nặng nề trong lòng bỗng chốc hóa thành một sự quyết tâm sắt đá, lời nói của mẹ như một sự xác tín cuối cùng dành cho anh. Jlack trầm ngâm nhìn ra biển đêm, ánh sáng từ những ngọn hải đăng xa xa lấp lánh như những nước cờ anh đang bày sẵn. Anh nhận ra nếu chỉ dùng quyền lực để ép buộc thì anh sẽ chỉ có được cái xác của Valentina. Anh cần phải có được sự ủng hộ tuyệt đối của gia đình cô, biến mình thành “rể quý” trong mắt cha mẹ cô trước khi biến mình thành “chồng yêu” của cô.
Jlack cầm điện thoại, nhắn một tin cho ông Vương:
“Thưa chú, tình cờ chiều nay cháu có mua được hai chai vang lâu năm rất hợp ý, sáng mai cháu qua biếu chú và cùng chú nhâm nhi thêm một chút. Không biết sáng mai chú có thời gian không ạ?”
Gần như ngay lập tức tin nhắn trả lời của ông Vương hiện lên với sự nồng hậu:
“Được chứ, chú cũng đang muốn nghe thêm về chuyện kinh doanh của giới trẻ bọn cháu. Vậy hẹn gặp cháu 9 giờ sáng mai nhé.”
Xem xong, Jlack ném điện thoại sang một bên, môi nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mưu đồ. Anh quyết định sáng mai sẽ xin nghỉ ở công ty thêm một ngày nữa để thu phục ba mẹ cô về mối lương duyên này. Đối với anh buổi gặp mặt ngày mai không đơn thuần chỉ là buổi nói chuyện xã giao mà đó sẽ là lúc anh tung ra những quân bài quan trọng nhất. Anh sẽ không nói về hợp đồng hôn nhân khô khốc nữa mà sẽ nói rằng mình đã phải lòng sự kiên cường của Valentina, rằng anh muốn chăm sóc cô bằng cả tấm chân tình.
Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, đôi mắt Jlack rực sáng phản chiếu ánh đèn neon lờ mờ từ phía cảng biển ngoài kia. Anh đặt điện thoại xuống bàn, tiếng kim loại chạm vào mặt kính vang lên khô khốc nhưng đầy quyết đoán. Cơn ghen tuông điên cuồng dằn vặt anh suốt mấy ngày qua giờ đây đã nhường chỗ cho một sự điềm tĩnh đến tàn nhẫn. Anh không còn vội vã nhắn tin kiếm chuyện hay dùng quyền uy của một vị sếp để gây áp lực với cô ở Thượng Hải nữa. Những trò đó giờ đây đối với anh nó quá tầm thường trước ván cờ lớn mà anh đang chuẩn bị sẵn.
Anh dự định sẽ mang đến hai món quà mang tính “chốt hạ” để rước cô về chiếm làm của riêng, một là hồ sơ chuyển nhượng công ty do anh tự gây dựng sang tên ông Vương đứng hộ cho Valentina như một lời khẳng định anh yêu cô chứ không màng đến gia sản nhà họ Vương. Hai là một suất tu nghiệp ngành kỹ thuật hàng không vũ trụ tại Singapore dưới danh nghĩa học bổng của tập đoàn anh. Anh biết cô hằng ao ước đi học ngành này nhưng lại e dè danh tiếng “con ông cháu cha” nên nếu anh giúp cô ấy chạm vào giấc mơ đó một cách danh chính ngôn thuận, cha mẹ cô chắc chắn sẽ rất quý anh.
Anh muốn khi anh quay về, anh sẽ không chỉ là người nắm giữ công việc của cô mà sẽ xuất hiện trước mặt cô với tư cách là người mà cha mẹ cô tin tưởng nhất, là vị hôn phu danh chính ngôn thuận mà cả gia tộc họ Vương đã gật đầu gửi gắm.
Bên ngoài cửa sổ, gió biển Thanh Đảo bắt đầu thổi mạnh hơn lùa qua những khe hở của ban công tạo thành những âm thanh rít lên như tiếng thở dài của đại dương. Ánh trăng mờ đục bị mây che khuất khiến không gian trong phòng càng trở nên sâu thẳm. Jlack tựa lưng vào ghế, bóng hình anh đổ dài trên mặt sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Anh biết ngày mai sẽ là một ngày rất dài và mỗi lời anh nói, mỗi chai rượu quý anh trao hay cả cái “ân huệ” về suất học bổng Singapore kia đều là những viên gạch cuối cùng để hoàn thiện chiếc lồng vàng mà anh dành riêng cho người con gái anh yêu.
Một ngày mai khởi đầu tại Thanh Đảo sẽ là dấu chấm hết cho sự tự do phóng khoáng của cô gái đó. Anh nhắm mắt lại nhưng môi vẫn khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ. Trong thâm tâm kẻ đi săn đầy bản lĩnh ấy ván cờ này chưa bao giờ có cửa thua, Valentina dù có bay cao đến đâu cuối cùng cũng sẽ phải đáp xuống mảnh sân mà anh đã độc quyền kiểm soát.


